Chương 7: Điều kiện

Khun Jay không dám chậm trễ, nhanh chóng mang hộp y tế đến như sợ lão đại lại tùy hứng mà đổi ý.

Nhìn hộp dụng cụ gọn gàng, sạch sẽ với đầy đủ thiết bị chuyên dụng, Dương Thế Lan khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm. Cô vén gọn tóc, dùng một chiếc đũa y tế xỏ qua cố định thành búi sau đầu rồi tỉ mỉ rửa tay, lau khô bằng khăn sát trùng nhiều lần.

Ngồi xuống cạnh giường, Dương Thế Lan lần nữa cẩn thận quan sát vết thương trên đùi người đàn ông. Nhưng ngay khi tháo lớp băng gạc cũ, trong bầu không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt, bàn tay thon dài của cô bất ngờ khẽ xoay con dao y tế đặt ngay sát hạ bộ của hắn.

“Trước khi bắt đầu, tôi còn có một điều kiện.”

Khun Jay lập tức cau mày. Anh ta đứng một bên luôn chú ý đến từng động tác của cô, bàn tay dứt khoát nhấc khẩu súng từ bên hông, không nhanh không chậm chĩa thẳng vào sau gáy Dương Thế Lan, chỉ cần một cái khảy ngón tay là viên đạn sẽ xuyên thủng.

Khun Jay gằn giọng:

“Cô nên biết thân biết phận. Ở đây không đến lượt cô ra giá.”

Dương Thế Lan mím môi. Cô không quan tâm khẩu súng đang dí sát mà ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang nằm yên như thể chỉ chờ hắn lên tiếng.

Ngay khoảnh khắc ngón tay Khun Jay siết dần trên cò súng, Damien bỗng phất tay. Tầm mắt hắn liếc xuống lưỡi dao lạnh lẽo vẫn kề sát hạ thân mình, nụ cười mơ hồ như có như không lướt qua khóe môi hắn.

“Cô muốn ra điều kiện với tôi?”

“Phải.” Dương Thế Lan không chần chừ nói: “Sau khi xử lý xong vết thương, tôi muốn rời khỏi đây. Về nhà.”

Damien nhướng mày, đầu lưỡi thong thả đảo trong khoang miệng tựa hồ đang nghiền ngẫm trò tiêu khiển trước mặt. Hắn chống tay lên nệm nâng người ngồi dựa vào đầu giường, ánh mắt dõi xuống con dao vẫn dí sát nơi hiểm yếu không rời theo từng cử động của hắn.

“Tôi nên khen cô can đảm… hay cười cô ngu ngốc đây?”

Dương Thế Lan đương nhiên hiểu rất rõ, ngay lúc này đưa ra điều kiện chẳng có gì bảo đảm rằng hắn sẽ giữ lời. Nhưng không nói bây giờ, về sau sợ rằng đến cơ hội mở miệng cũng chẳng còn. Cô dứt khoát đáp:

“Tôi chỉ muốn đánh cược một lần, xem thử chân của anh đáng giá bao nhiêu? Hay nó chỉ là một thứ rẻ mạt, đến cả một yêu cầu nhỏ bé cũng không xứng đáng để đổi lấy?”

Hai người mắt đối mắt, Damien im lặng một thoáng rồi cong môi cười nhạt, hiếm khi có chút hứng thú mà gật đầu chấp thuận:

“Được thôi.”

Giữa vùng đất đầy máu tanh và khói súng này, vậy mà vẫn có người có thể thẳng lưng, ngẩng cao đầu đối diện hắn. Thái độ kiên định ấy khiến Damien phải nhìn bằng con mắt khác.

Đây nào phải con thỏ yếu ớt để người ta mặc sức săn đuổi, rõ ràng là một con cáo trắng lạc vào bầy sói. Đơn độc nhưng vẫn giữ nguyên bản năng kiêu hãnh của nó.

Nghe thấy người đàn ông thoải mái đáp ứng, Dương Thế Lan có chút bất ngờ. Nhưng chưa kịp để cô nhẹ nhõm hắn đã nghiêng người về phía trước, bàn tay lạnh lẽo như gọng kìm bất ngờ siết lấy cằm cô, ngón tay lướt nhẹ qua đôi môi mềm mại, chậm rãi nói thêm:

“Nhưng tốt nhất, cô nên làm cho thật cẩn thận. Nếu không, cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu này… sẽ là thứ đầu tiên rơi khỏi người cô đấy.”

Dương Thế Lan cau mày xoay mặt né tránh, cố gạt tay hắn ra. Nhưng bàn tay tưởng chừng tùy ý kia lại nặng như sắt giữ chặt lấy cằm Dương Thế Lan không buông, khiến cô dù có dồn hết sức cũng không thể thoát ra.

Biết hắn đang cố tình làm khó dễ, Dương Thế Lan dứt khoát không phí sức đôi co. Cô mặc kệ bàn tay kia còn giữ trên cằm mình, khẽ cúi đầu tiếp tục lấy dụng cụ y tế rồi điềm tĩnh nói vài lời mang hàm ý rõ ràng:

“Nếu anh cứ thích chắn tầm mắt tôi thế này, lỡ có động chạm khiến vết thương nặng thêm thì đừng trách tôi không nhắc trước.”

Lại là cái chất giọng này.

Không mang theo chút giận dữ hay hốt hoảng, chỉ nhẹ nhàng bình thản đến mức khó phân biệt đâu là lời nhắc nhở, đâu là cảnh cáo.

Damien hừ một tiếng, rút tay về.