- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Khói Trắng Trên Nương Đen
- Chương 6: Không xứng
Khói Trắng Trên Nương Đen
Chương 6: Không xứng
Lều bạt được mở, Khun Jay ra hiệu cho Dương Thế Lan bước vào trước.
Bên trong lều được chiếu sáng bằng đèn năng lượng, sạch sẽ và sáng sủa hơn bên ngoài rất nhiều.
Vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, đập vào mắt Dương Thế Lan là người đàn ông đang nằm yên trên chiếc đệm dày, tấm ga phủ trắng toát tương phản với thân hình gần như trần trụi của hắn. Bờ vai rộng, ngực phẳng, cơ bụng lộ rõ từng múi dưới ánh đèn sáng trưng, vừa gợi cảm lại vừa mang sức ép nặng nề.
Trên người hắn chỉ quấn độc một chiếc khăn mỏng ngang hông. Vết thương ở đùi đang được băng tạm nhưng máu đã thấm đỏ, rịn qua lớp vải loang thành từng vệt nhạt trên tấm drap tinh tươm.
Dương Thế Lan sững người tại chỗ.
Cô vốn nghĩ “lão đại” trong lời bàn tán đầy sợ hãi của đám lính là một kẻ ít nhất cũng năm sáu chục tuổi, râu ria xồm xoàm, bụng phệ trong bộ đồ lụa thêu chỉ vàng, cái dáng vẻ của kiểu người đã ngồi quá lâu trên ngai quyền lực, trát đầy mùi tiền bẩn thỉu. Cô thậm chí đã chuẩn bị tâm lý đối diện với một ánh nhìn già nua, da^ʍ tà và coi rẻ mạng người.
Thế nhưng, người trước mặt lại hoàn toàn trái ngược.
Trước mắt cô là một người đàn ông còn rất trẻ, trên gương mặt lại mang vẻ đẹp lai hiếm thấy. Làn da ngăm đều màu như bọc một lớp đồng hun tự nhiên, mày rậm, sống mũi cao thẳng, khuôn cằm rắn rỏi, môi mỏng khẽ mím. Trông cứ như một tượng thần chiến tranh bước ra từ một nền văn minh cổ đại.
Đặc biệt là đôi mắt màu hổ phách của hắn, vừa có chiều sâu trầm tĩnh của phương Đông, vừa ánh lên nét sắc sảo lạnh lùng của phương Tây. Sự tương phản ấy khiến cô thoáng chốc không phân định nổi là đang đối diện với một vị lão đại lạnh lùng, hay chỉ là một bóng hình đẹp đẽ được đem ra làm bù nhìn thay cho ông trùm thật sự phía sau.
Mà lúc này ánh mắt của người trên giường vừa hay cũng đang chiếu thẳng về phía cô, lại còn không mang theo chút thiện chí nào.
Lạnh nhạt, khinh bỉ xen cả một tia khó chịu đến gay gắt, gần như là chán ghét lộ liễu.
Dương Thế Lan không nhịn được khẽ cúi đầu nhìn lại bản thân. Mặt mũi cô lấm lem, tóc bết bùn đất và mồ hôi, quần áo rách bươm dính đầy những vết dơ như người vừa bò ra từ lòng đất. Đến cả chính cô cũng cảm thấy mình nhếch nhác thì trong mắt kẻ đã quen sống trong nhung lụa và lớn lên giữa súng đạn như hắn, cô chắc chắn chẳng khác gì một sinh vật dơ bẩn không đáng để tồn tại trong cùng một không gian.
Dương Thế Lan mím môi, ngực khẽ phập phồng nhưng ánh mắt lại không chút kiêng dè nhìn thẳng vào người đàn ông nằm trên giường, lên tiếng hỏi:
“Anh là Damien?” Dương Thế Lan muốn chắc chắn rằng hắn đúng là người cô cần.
Nghe thấy cô gọi tên mình, Damien lại chẳng mảy may quan tâm. Ngược lại hắn đánh mắt nhìn Khun Jay, môi cong lên đầy khinh miệt:
“Thứ này… cũng được gọi là bác sĩ?”
Khun Jay đứng bên cạnh vẻ mặt mang theo chút bất lực:
“Em đã xác nhận rất kỹ rồi. Cô ta quả thật có năng lực. Lão đại, vết thương của anh thật sự không thể kéo dài thêm nữa.”
Người trên giường không đáp mà chỉ chậm rãi quay mặt đi, ánh mắt mang hàm ý rõ ràng như kiểu: hắn thà chết cũng không muốn để một thứ dơ bẩn như cô chạm vào người mình.
Dương Thế Lan nghiến răng nhìn chằm chằm.
Có lẽ những ngày qua đã trải qua quá nhiều chuyện ngoài sức chịu đựng khiến nỗi sợ hãi trong cô dần bị bào mòn, hoặc cũng có lẽ vì chính hắn.
Một kẻ đã sắp mất đi đôi chân mà còn muốn chê bai người có thể cứu mình?
Dương Thế Lan tiến lên một bước, thản nhiên nói:
“Nếu anh còn muốn giữ cái chân này để tiếp tục cuộc đời ngạo nghễ của mình… thì tôi khuyên anh tốt nhất nên dẹp thứ sĩ diện rẻ tiền ấy xuống đi.”
Không gian trong lều lập tức lắng xuống, tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng gió luồn qua tấm bạt. Giọng cô dịu dàng, mềm như lụa nhưng từng chữ lại sắc hơn cả dao, rạch thẳng vào lòng tự tôn lạnh lẽo của người đàn ông.
Khun Jay thoáng khựng lại, sắc mặt lập tức cứng đờ. Trong lòng anh ta không khỏi dấy lên một tia lo lắng. Người phụ nữ này là do chính tay anh ta đưa vào, lỡ chọc giận lão đại thì anh ta cũng khó thoát liên lụy.
Thế nhưng Damien lại chỉ khẽ nheo mắt, lần nữa nhìn về phía người con gái trước mặt. Lần này không còn là sự hờ hững thoáng qua mà là cái nhìn chăm chú, tỉ mỉ quan sát như muốn bóc tách từng lớp vỏ bình thản, không run sợ của cô.
Dương Thế Lan lại tiến thêm vài bước kéo gần khoảng cách để xem xét vết thương của hắn kĩ hơn, trong đầu nhớ đến vị trí vết bắn mà mình vừa xử lý cho người đàn ông bên ngoài rồi đánh cược nói ra suy đoán trong lòng:
“Vết thương của anh nằm sát động mạch sâu, hiện tại cũng chỉ là cầm máu tạm thời. Nếu không được xử lý đúng cách, trong vài giờ nữa máu sẽ tụ lại, hoại tử, nhiễm trùng lan vào cơ. Anh có thể không chết, nhưng sẽ không thể đi đứng bình thường được nữa.”
Giọng Dương Thế Lan vẫn mang theo âm sắc mềm mại, trong trẻo như gió xuân thoảng qua, nhẹ nhàng nhưng lại khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng khó lòng xem nhẹ.
Ngay cả khi thốt ra những câu châm chọc trước đó hay lời nhắc nhở bình thản bây giờ thì ngữ điệu ấy vẫn giữ nguyên sự dịu dàng, mềm mỏng như đã khắc sâu trong cốt cách của một người học y. Sự điềm tĩnh ấy đã được rèn giũa từ những ngày còn ngồi trên giảng đường đến năm tháng đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, nơi cô phải học cách kiên nhẫn lắng nghe từng nhịp thở, từng cái nhíu mày của bệnh nhân.
Đến cả Khun Jay đứng bên cạnh cũng thoáng thay đổi cái nhìn về cô. Chẳng cần phải gắng sức chứng minh, chỉ bằng vài câu nói Dương Thế Lan đã nhẹ nhàng phủi sạch những khinh miệt ban đầu của người đàn ông trên giường đối với mình.
Quả nhiên chỉ vài giây sau, sắc mặt Damien thoáng hiện ý cười. Hắn trầm giọng lên tiếng:
“Mang hộp y tế đến đây.”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Khói Trắng Trên Nương Đen
- Chương 6: Không xứng