Từng giây chờ đợi trong sự tĩnh lặng nặng nề, nó khiến trái tim đang treo lơ lửng của Dương Thế Lan như bị kéo căng đến cực hạn, đập mạnh liên hồi.
May mắn là cuối cùng người đàn ông đầu trọc ngồi trên tảng đá phía trước cũng có phản ứng lại, hắn liếc nhìn Dương Thế Lan một cái rồi phủi mông đứng dậy đi về phía lều lớn ở cuối trại, nói với người trong lều:
“Lão đại, anh mà còn nấn ná thêm nữa là xảy ra chuyện thật đấy. Đợi đến lúc Lâm Nhã mang được ông bác sĩ người Mỹ đến là máu của anh cũng cạn sạch luôn rồi.”
Bên trong lều vẫn im ắng như tờ, Leo mất kiên nhẫn đưa tay vò cái đầu láng o không có lấy một cọng tóc của mình. Ngay khi hắn buột miệng chửi thề một tiếng, muốn bất chấp xong vào nói lý lẽ với người bên trong thì tấm bạt trước lều bất ngờ được vén lên.
Người bước ra có mái tóc bạch kim sáng loáng, dưới ánh lửa bập bùng trông càng thêm chói mắt. Leo nhìn mà thấy bực, cứ như cái đầu kia đang cố ý trêu ngươi cái đầu trọc của hắn vậy.
Nhưng bực thì bực vậy thôi, chứ có khó chịu hơn nữa hắn cũng không dám động vào người trước mặt. Đơn giản vì địa vị hai người vốn chẳng thể so sánh. Cùng là theo hầu lão đại, thế mà gã tóc nhuộm kia được ở trong lều với lão đại, còn hắn lại phải phơi lưng ngoài tảng đá lạnh lẽo.
Nghĩ thôi đã thấy tức! Cũng chỉ hơn nhau có vài cọng tóc…
Bắt gặp ánh mắt phẫn nộ của Leo, Khun Jay khinh không thèm chấp. Anh ta đi thẳng tới chỗ bà Thái, ra hiệu cởi trói cho Dương Thế Lan.
“Cô có hai phút. Nếu sau hai phút người còn thở, cô được thông qua.”
Không để ai kịp hiểu gì, hai tên lính phía sau lập tức kéo lê một người đàn ông gầy trơ xương ra giữa sân. Người đàn ông tóc tai rũ rượi, cơ thể đầy vết bầm tím bị ném xuống đất, ngay sau đó…
Pằng!
Viên đạn xuyên qua bụng người đàn ông, đúng ngay khu vực gần động mạch sâu. Tiếng hét xé họng vang lên, máu phụt ra như suối nhuộm đỏ nền đất lạnh ngắt. Hơi thuốc súng tanh nồng, ngột ngạt như muốn bóp chặt lấy cổ họng của tất cả.
Dương Thế Lan giật bắn. Cả người như bị đánh một cú thật mạnh choáng váng đầu óc.
Cô cứ nghĩ mình đã quen với nỗi đau của người khác, đã chai sạn với máu thịt con người. Nhưng sự tàn nhẫn vô cớ trước mắt vẫn khiến cô thở không ra hơi.
Khun Jay nhếch môi, nhắc lại bằng giọng bình thản:
“Thời gian của cô bắt đầu rồi đấy.”
Hai phút.
Chỉ hai phút để giành lấy một cơ hội sống cho chính mình và… cho một kẻ xa lạ.
Không còn thời gian để cân nhắc, Dương Thế Lan quỳ sụp xuống, đầu óc căng như dây đàn. Tay cô lập tức cào xé vạt áo, bện lại thành dải garo rồi xoắn chặt ngay phía trên vết thương ngăn máu trào ra. Mỗi động tác đều run nhưng vẫn gọn, vẫn chính xác.
Tay còn lại lục tìm túi sơ cứu. Dao mổ rỉ sét, một ống adrenaline quá hạn, vài miếng băng mỏng ố vàng.
Vừa nhìn đã thấy vô vọng.
Đến cả thuốc gây tê hay găng tay cũng không có, nhưng Dương Thế Lan vẫn buộc phải cắn răng tiếp tục. Vì không làm, cô sẽ chết. Và có lẽ, người trước mặt cũng vậy.
Cô rạch một dao đúng chỗ bị bắn, cẩn thận tách mô dưới lớp cơ để xác định vị trí vết đạn găm. Động mạch không bị đứt hoàn toàn, vẫn còn một tia hy vọng.
1 phút 15 giây.
Bằng kỹ năng thuộc lòng từng thớ cơ, cô dùng kẹp ghim động mạch, nhanh tay nhét adrenalin trực tiếp vào vết mạch rỉ, ép co mạch máu lại để cầm máu tạm thời. Mắt cô lia nhanh, xác định không có vết thủng sâu hơn thì lập tức đắp gạc, nén mạnh rồi băng vòng quanh vết thương.
1 phút 52 giây.
Dương Thế Lan đứng dậy, hơi thở có chút gấp gáp nhưng trên mặt vẫn không đổ một giọt mồ hôi nào.
Cô nhìn thẳng vào mắt Khun Jay, lạnh nhạt nói:
“Ổn. Nhưng cần khâu mạch và truyền máu trong 1 giờ tới nếu không, người vẫn chết.”
Khun Jay không nói gì. Anh ta bước tới kiểm tra hơi thở của người đàn ông đã ngất lịm vì đau đớn.
Yếu nhưng còn.
Mắt Khun Jay hơi nheo lại, nhẹ nhàng buông một câu:
“Theo tôi.”
Nói rồi anh ta quay người đi, nhưng ánh mắt lại không nhịn được mà liếc nhìn Dương Thế Lan lần nữa.