Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Khói Trắng Trên Nương Đen

Chương 4: Không mảnh vải che thân

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Tôi là bác sĩ chính quy, tốt nghiệp đại học hàng đầu cả nước. Tôi có thể cứu người đó.”

Cả đám ngờ vực nhìn Dương Thế Lan.

“Lấy gì để bọn tao tin mày?”

Dương Thế Lan nhíu mày: “Tôi hiện tại có thể lấy ra được thứ gì chứ? Nếu các người không tin thì cứ việc bỏ qua, nhưng lỡ như… có người chết vì chần chừ, ai trong các người chịu nổi trách nhiệm đây?”

Câu nói vừa rơi xuống, mấy tên lính thoáng khựng lại, vẻ mặt nghi hoặc bỗng lóe lên tia lo sợ. Chúng đưa mắt nhìn nhau rồi đồng loạt hướng về phía cô gái gầy yếu, đầu tóc rối bù, áo quần rách nát.

Ánh mắt cô không giống kẻ đang cầu xin sống sót. Nó giống như của một con sói cái bị dồn vào đường cùng.

Lì lợm, tỉnh táo và… khát cơ hội.

Gã lính hừ lạnh, đột ngột vung tay đẩy cô ngã chúi xuống đất, cát bụi bám đầy trên mặt.

“Mày mà nói phét là tao chôn sống mày ngay tại đây, nghe chưa?”

Một tên khác nghiến răng gằn giọng, sắc mặt vẫn mang vẻ lưỡng lự:

“Như vậy có ổn không? Lỡ con nhỏ này gây ra chuyện gì thì chúng ta chết cả lũ.”

Gã to con nhếch mép:

“Chắc không sai đâu. Vừa rồi tao nghe mụ Thái nói con này đắt giá, có học thức. Lại nói, nếu nó làm được việc thì chúng ta cũng có phần. Chắc chắn phía trên sẽ thưởng xuống không ít đâu.”

Nói rồi gã quay ra ngoài hét to bằng tiếng Thái, gọi thêm hai tên vào kéo cô đứng dậy, trói tay lại rồi dẫn đi.

*

Chưa đầy 5 phút sau, bà Thái đến.

Bà ta gấp gáp đưa Dương Thế Lan đến chỗ của cái người cần cứu trong miệng bọn lính đã nói khi nãy.

“Đi nhanh lên! Tới nơi rồi thì liệu mà làm cho tốt. Nếu không, đến cái chết cũng là thứ xa xỉ với mày đấy.”

Vì để rút ngắn thời gian nên bà Thái chọn đi con đường tắt trong rừng.

Con đường đất nhỏ hẹp vừa trơn trượt vừa ẩm mốc, hai bên là cây cối dày đặc. Mùi phân người, xác chết và thuốc súng lẫn vào nhau khiến hô hấp trở nên khó khăn vô cùng.

Đầu Dương Thế Lan có hơi choáng, cô bỗng bước hụt một nhịp làm cả người đổ nhào về phía trước, mắt mũi tối sầm.

Ngay lập tức, bà Thái và một tên lính phía sau lôi xốc cô dậy như xách một con gà.

“Đồ vô dụng!” Bà ta gắt lên, giơ tay nhéo mạnh vào hông cô.

“Đi đứng cũng không nên thân thì làm được cái tích sự gì?”

Dương Thế Lan cắn răng, dù mệt mỏi nhưng vẫn cố dồn chút sức lực gạt phăng cánh tay thô bạo của bà ta.

Bà Thái trừng mắt liếc cô, nhưng vì thời gian gấp rút nên bà ta đành bỏ qua.

Dương Thế Lan khẽ cúi đầu, định bước tiếp thì mắt bất giác chạm phải thứ vừa khiến cô vấp ngã.

Dương Thế Lan nhìn mảnh da thịt trắng nhợt loang lổ vết máu đã khô, rồi từ từ... hiện rõ.

Là một cái chân.

Một cái chân gầy guộc, khô đét, nằm chỏng chơ trên nền đất lạnh lẽo như một món đồ đã hỏng bị ai đó vứt bỏ.

Cái xác người phụ nữ nằm đó, không mảnh vải che thân. Lạnh lẽo đến tận xương tủy, như thể cuộc đời đã lột trần cô ấy đến tận cùng của sự nhục nhã.

Dương Thế Lan đứng chết lặng. Hơi thở như nghẹn lại trong l*иg ngực.

Cô từng chứng kiến cái chết, chứng kiến rất nhiều đằng khác. Trên bàn mổ, trong phòng cấp cứu, bên cạnh những nhịp tim đang rút dần,..

Nhưng tất cả những cái chết ấy đều có hình hài nhân tính. Có người thân, có ánh đèn và cả nước mắt. Hoặc ít nhất là một tấm drap sạch sẽ phủ lên.

Còn nơi đây, mỗi thi thể chỉ như vệt máu khô bị thời gian phớt lờ, bị xé vụn rồi chôn sâu dưới lớp đất đen đặc.

Nó còn kinh khủng hơn gấp trăm lần những gì mà cô từng nghe được, đọc được trên báo đài. Có lẽ không phải người ta không muốn kể, mà chính xác là đã không còn ai sống sót để mang những hình ảnh này trở về được nữa.

Dương Thế Lan bỗng cảm thấy cả người lạnh toát. Không phải cái lạnh từ nhiệt độ trong không khí mà là từ thứ vô hình đang rờn rợn siết quanh cổ mình.

Cái chết… có lẽ đến lượt cô cũng chẳng còn xa.

*

Gió rừng thốc từng luồng lạnh buốt, mang theo mùi khói súng còn vương lại từ trận giao tranh trước đó. Dương Thế Lan bước qua lớp bạt ngụy trang ẩm ướt, ánh mắt lập tức quét nhìn khung cảnh trước mặt.

Đây không giống bệnh xá dã chiến, mà tựa như là một doanh trại được dựng tạm trong lòng rừng sâu. Lính đánh thuê ngồi rải rác. Kẻ lau súng, kẻ châm thuốc, đôi mắt tất cả đều đỏ ngầu mệt mỏi sau một đêm giao tranh căng thẳng với quân chính phủ.

Bà Thái vội vã tiến lên, nét mặt nịnh bợ khác hẳn vẻ chanh chua trước đó:

“Người mà các anh cần tôi đã mang tới rồi đây!”

Bà ta lôi Dương Thế Lan lên phía trước, nói dồn dập như sợ mất cơ hội:

“Cô ta là bác sĩ! Là bác sĩ thật đấy, còn rất giỏi nữa! Nếu có ai cần chữa trị… cô ta… cô ta làm được!”

Âm thanh khẩn khoản ấy vang vọng trong bầu không khí đặc quánh, hòa cùng tiếng côn trùng rít từng chập nhưng không ai đáp lại. Những họng súng vẫn lặng im chĩa thẳng, lạnh lẽo và bất động như thể chực chờ bóp cò.

Hai cổ tay Dương Thế Lan bị sợi dây thừng siết chặt đến rát buốt. Trong lòng cô không khỏi dâng lên cảm giác sợ hãi, nó như một bản năng sinh tồn đang gào thét dữ dội trước đám người này.

Trong ký ức của cô, quân nhân khi cầm súng là để bảo vệ tổ quốc, là bức tường vững chãi mang đến cảm giác an toàn tuyệt đối cho dân nương náu.

Còn những kẻ cầm súng trước mặt lại khác. Thứ họ gieo rắc là nỗi sợ hãi khiến người ta run rẩy đến nghẹt thở, như đứng giữa bầy sói đội lốt người.
« Chương TrướcChương Tiếp »