3 giờ sáng.
Sương mù giăng kín vùng núi rừng bang Shan, Myanmar.
Từng loạt đạn liên thanh xé toạc màn đêm, tiếng pháo 105 ly của Tatmadaw* nổ chát chúa, ánh sáng chớp lóe giữa bóng tối soi rõ từng vệt khói trắng cuộn lên từ các khoảng rừng bị pháo cày nát.
(*Tatmadaw: Lực lượng Vũ trang Myanmar hay Quân đội Myanmar.)
Từ sau cuộc đảo chính năm 2021, vùng Tam giác vàng này chưa bao giờ yên. Quyền lực trung ương ở Naypyidaw vẫn nằm trong tay Thống tướng Min Aung Hlaing, nhưng bàn tay của chế độ độc tài quân sự lại không thể hoàn toàn kiểm soát được nơi này.
Bang Shan là lãnh địa của những thế lực vũ trang sắc tộc và các “ông trùm” ma túy, nơi Quân đội Bang Shan kiểm soát phần lớn chuỗi sản xuất heroin và methamphetamine. Chúng có thể bắt tay với Tatmadaw hôm nay để đổi lấy yên ổn, nhưng ngày mai sẵn sàng quay súng khi lợi ích bị động chạm.
Trên chiến tuyến đêm nay, Sư đoàn 99 của Tatmadaw áp sát để quét sạch một đơn vị vũ trang tư nhân được trang bị hạng nặng. Đó là lực lượng thân cận của “người đứng đầu bang Shan”, kẻ có quyền lực và tiếng nói mạnh mẽ nhất trong Tam giác vàng.
Đây không đơn thuần là trận đánh quân sự, mà còn là đòn phủ đầu chính trị. Phá tuyến phòng thủ này đồng nghĩa với việc mở đường cho Tatmadaw và phe thân chính quyền cắm cờ vào mảnh đất béo bở nhất biên giới.
Thế trận tưởng như vẫn nằm trong toan tính của phe phòng thủ, cho đến khi một tin như sét đánh truyền xuống.
Người đứng đầu bang Shan trúng đạn ngay tại tuyến đầu khi đang đốc chiến.
Viên đạn xuyên qua đùi phải, găm sát đường nhân ngư. Máu đỏ sẫm thấm ướt quần tác chiến, nhỏ giọt xuống đôi ủng đen. Vết thương nếu không được xử lý đúng cách trong vòng hai giờ tới sẽ có thể bị hoại tử, mất máu quá nhiều ảnh hưởng tới việc đi lại về sau.
Mà vấn đề lớn là người đó lại không cho phép ai động vào mình nếu không đủ trình độ. Những bác sĩ ngoại quốc được tin dùng đều đang ở khu trung tâm, cách đó hàng giờ đường rừng.
Trong lán chỉ có vài kẻ biết tiêm kháng sinh, còn lại đều là lang băm hoặc y tá nửa mùa. Không ai dám đυ.ng dao kéo vào người đó.
Không khí trong lán chỉ huy trở nên căng như dây đàn.
Một tên phó tướng tái mặt, hét lên:
“Khốn kiếp, đi lục hết trại mà tìm! Dù là con mẹ nào từng học y cũng phải moi ra, hắn mà có chuyện gì thì tụi bây cũng đừng hòng sống!”
***
Trong khi đó, tại khu giam phía Nam trại.
Gió lạnh táp vào những khe hở mục nát của lán. Dương Thế Lan đang rửa tay bằng ít nước đọng lại trong máng gỗ, trong lòng như có đồng hồ đếm ngược. Cô khẽ dịch bước đứng gần khung cửa sổ, lặng lẽ quan sát ra bên ngoài.
Bên ngoài, lính gác tuy đông nhưng ánh mắt Dương Thế Lan lập tức nhận ra sự non nớt ẩn hiện trong từng cử chỉ của bọn chúng.
Trong đầu cô không khỏi nhớ lại những ngày công tác ở quân doanh trước kia. Khi ấy, trong bệnh xá cô từng nghe mấy người chiến sĩ thân thiết cười đùa về vẻ mặt nghiêm nghị đến gượng gạo của những tân binh mới nhập ngũ. Lúc đó cô còn phản bác, nói rằng bộ dạng bỡn cợt này của bọn họ chẳng giống quân nhân chút nào.
Bởi trong mắt cô, những tân binh kia mới toát lên vẻ chuyên nghiệp của quân nhân.
Nhưng giờ đây, giữa thực cảnh này, cô mới thật sự hiểu được câu trả lời của họ ngày hôm ấy: “Càng cố tỏ ra cứng cỏi, càng dễ để lộ sơ hở.”
Đám lính canh gác ngoài kia bề ngoài nghiêm trang, nhưng bàn tay cầm súng khẽ run lên từng nhịp. Vài kẻ liên tục đưa lưỡi liếʍ đôi môi khô nẻ, động tác lặp đi lặp lại chỉ để khỏa lấp nỗi bất an đang gặm nhấm bên trong.
Ngay cả cảnh tượng cô gái người Lào bị treo trước lán kia cũng chỉ là một chiêu trò rẻ tiền để gieo nỗi sợ hãi, hù dọa tinh thần của những người bị bắt đến đây.
Dương Thế Lan nhớ bà Thái từng nói sẽ bán cô cho cấp trên, vì thế lúc này vẫn còn một cơ hội để liều lĩnh trốn thoát.
Nếu chẳng may bị bắt lại, cô cũng không đến mức nguy hiểm tính mạng. Bởi khi chưa thu được lợi ích gì từ cô, chắc chắn bà Thái sẽ không dễ dàng động thủ làm cô bị thương.
Khi Dương Thế Lan còn đang trầm tư suy nghĩ, bên ngoài bất chợt vang lên tiếng lính canh xì xào. Giọng nói khàn đặc của một gã lính Thái vọng vào phòng giam của Dương Thế Lan:
“Nghe nói người của Tổng tư lệnh bị trúng đạn, là cái vị đứng đầu bang Shan tên Damien. Vết thương ở đùi, đang cần bác sĩ gấp. Chỗ bọn kia thì tụi nhóc toàn lang băm, đυ.ng vô chết chắc. Bên trên đang ráo riết cho người lục tìm bác sĩ trong mấy khu giam cũ...”
Gã bên cạnh nghe xong liền tiện miệng cười cợt:
“Tao mà là con nhỏ nào từng học y thì nhảy đại ra nhận khâu may luôn. Chỉ cần cứu được lão ấy, biết đâu đổi đời, không chừng còn được thả đi...”
Nhưng còn chưa đợi gã nói dứt câu, một tên khác trong nhóm đã thẳng chân đá mạnh vào người gã, nhíu mày lên tiếng:
“Mày có biết nếu người đó không được cứu hoặc chẳng may xảy ra chuyện gì thì cả đám chúng ta cũng đừng mong yên ổn.”
Dương Thế Lan ngẩng đầu, đôi mắt ảm đạm suốt mấy ngày qua bất chợt ánh lên tia hy vọng.
“Tôi là bác sĩ.”
Cô hét lớn, giọng vang dội cả dãy lán:
“Tôi biết sơ cứu, phẫu thuật. Tôi có thể cứu người đó!”
Mấy tên lính bên ngoài giật mình, nổ ra những tiếng chửi thề.
“Bà nội cha nó! Làm giật hết cả mình!"
"Đứa nào hô vậy? Kéo nó ra xem có thật không!”
Tên cao to nhất trong đám ngay lập tức mở cửa bước vào, mạnh tay lôi Dương Thế Lan ra.
“Mày vừa nói cái gì hả?”
Dương Thế Lan bình tĩnh đáp:
“Tôi là bác sĩ chính quy, tốt nghiệp đại học hàng đầu cả nước. Tôi có thể cứu người đó.”