“Ngủ trên giường tôi mà dám gọi tên thằng đàn ông khác, em là người đầu tiên đấy, Thế Lan.”
Damien cúi đầu, ánh mắt dừng trên gương mặt người con gái đang mê man nằm trong lòng mình. Bàn tay to lớn khẽ lướt qua làn da nóng hừng hực vì sốt rồi dừng lại trên đôi gò má còn vương những giọt nước mắt chưa kịp khô.
Hắn liếc sang vị bác sĩ đang loay hoay điều chỉnh dây truyền dịch, lạnh nhạt lên tiếng:
“Đã tiêm thuốc giảm đau, tại sao cô ấy vẫn còn khóc?”
Vị bác sĩ sững người, cái này khó mà nói rõ được. Suy nghĩ vài giây, bác sĩ cũng chỉ có thể lựa lời giải thích:
“Có thể là do tinh thần cô ấy chưa ổn định, tâm lý bị tổn thương nên mới thế. Không phải vì vết thương đau mà khóc.”
Damien nhíu mày, ánh mắt gắt gao dừng lại trên gương mặt nhỏ nhắn đang chìm trong mê man.
Hàng mi Dương Thế Lan khẽ run, đôi môi mấp máy yếu ớt như vẫn còn vướng trong cơn ác mộng dài dằng dặc, không sao thoát ra được.
Khi bác sĩ đi khỏi, không gian trong căn lều rộng lớn càng trở nên tĩnh lặng.
Trên chiếc giường phủ ga trắng tinh, cô gái được người đàn ông ôm trong lòng như một pho tượng sứ mong manh dễ vỡ.
Vẻ ngoài bẩn thỉu, rách nát của ngày hôm qua dường như đã được lột bỏ, chỉ còn lại một dung nhan thanh khiết đến mức khiến người ta không dám chạm vào.
Làn da trắng mịn, gương mặt thanh tú hiện rõ từng đường nét tinh tế tựa đóa sen trắng vừa hé nở giữa giông bão, kiêu hãnh mà lạnh lẽo, mong manh nhưng bất khuất.
Damien nhớ lại khoảnh khắc Khun Jay bế cô bước vào.
Thân thể mềm nhũn của cô rũ xuống trong vòng tay kẻ khác, hơi thở yếu ớt tưởng chừng đã tắt lịm giữa đêm.
Mỗi bước chân Khun Jay tiến lại gần, lòng hắn như bị xiết lại từng vòng.
Lúc ấy, hắn gần như không còn nhận ra cô nữa.
Khuôn mặt lấm máu, mái tóc rối bời dính đầy bùn đất, lớp quần áo mỏng manh bị xé rách không thương tiếc.
Vậy mà giờ đây… cô vẫn còn sống. Yếu ớt rút vào người hắn tìm hơi ấm.
Damien nhớ lại những lời Khun Jay kể lại khi vừa đưa cô trở về. Giọng Khun Jay không còn ngả ngớn như thường lệ mà mang theo sự nghi hoặc lẫn tôn trọng hiếm thấy.
Ánh mắt Damien dần tối lại, đôi đồng tử màu hổ phách phản chiếu ánh đèn mờ ảo, sâu thẳm như đáy vực.
Khoé môi hắn khẽ cong lên, thấp thoáng ý cười nhàn nhạt vừa như tán thưởng, lại vừa như đang chiêm nghiệm một món đồ chơi quý hiếm vô tình nhặt được nơi chiến trường nhuộm máu.
Ai nói bác sĩ chỉ biết cứu người? Gϊếŧ người, cô cũng có thể làm được một cách chuẩn xác.
Không cần ra tay lần hai, cũng chẳng chút đắn đo do dự. Chỉ một động tác dứt khoát, gã lính từng gϊếŧ không biết bao nhiêu mạng người đã ngã gục, chết ngay tức khắc dưới tay cô.
Một bác sĩ như vậy, vứt đi quả thật có chút đáng tiếc.