“Thế Lan…”
Dương Thế Lan theo tiếng gọi ngẩng đầu liền nhìn thấy Bùi Tư Khiêm đang ngồi trong phòng khách.
Ánh mắt anh dịu dàng, nụ cười vẫn ấm áp như trong ký ức, từng chi tiết đều quen thuộc đến mức khiến tim cô khẽ run.
Nhưng giọng nói vừa gọi tên cô… rõ ràng là thốt ra từ miệng Bùi Tư Khiêm, nhưng lại không phải giọng của anh.
Âm sắc ấy trầm hơn, nhịp điệu khác đi, thiếu mất cảm giác thân thuộc thường ngày. Một thoáng rùng mình lướt qua, Dương Thế Lan bỗng thấy bàn chân mình như dính chặt xuống sàn, lòng trào dâng cảm giác hoang mang không nói nên lời.
Bùi Tư Khiêm bước tới, vẻ lo lắng lộ rõ trong từng cử chỉ. Không kìm được, anh đưa tay kéo cô vào lòng, mặc cho cha mẹ cô vẫn đang đứng ngay đó.
“Anh đã nói em đừng cố quá rồi mà. Sao vẫn không chịu nghe lời…”
Giọng anh vừa trách vừa thương, hơi thở phả nhẹ bên tai khiến cả người cô khẽ run.
Hơi ấm từ vòng tay anh lan khắp người, làm tan dần cơn lạnh buốt còn sót lại trong l*иg ngực.
Dương Thế Lan ngượng ngùng đẩy anh ra, lén nhìn cha mẹ đang mỉm cười đầy ý vị.
“Em không sao đâu.”
Bùi Tư Khiêm cũng chợt nhận ra mình có hơi thất thố liền buông tay, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo cô không rời.
Mẹ Lan bật cười, xua tay:
“Thôi nào, chúng ta vào ăn cơm trước đã.”
Trên bàn ăn, thức ăn được bày biện tươm tất, toàn là những món Dương Thế Lan thích nhất.
Mùi thơm lan tỏa khiến bụng cô cồn cào, như thể thật sự đã lâu lắm rồi chưa được ăn uống gì. Dương Thế Lan cầm lấy cốc nước, định uống một hơi cho thỏa cơn khát nhưng lại chợt nghe thấy mẹ gọi:
“Thế Lan, ra giúp mẹ cắt mấy quả cà chua đi, mẹ rửa thêm ít rau rồi chúng ta cùng ăn cơm.”
Dương Thế Lan rất khát, muốn uống nước nhưng đành nhịn xuống đi đến giúp mẹ.
Cũng chẳng rõ là do tâm trạng còn rối bời hay vì cơ thể đang mệt mỏi mà ngay nhát dao đầu tiên chạm xuống quả cà chua, lưỡi dao đã trượt thẳng vào da thịt. Máu tươi lập tức rịn ra, đỏ rực trên đầu ngón tay.
Dương Thế Lan chết lặng. Cô nhìn chằm chằm vào vết cắt, ánh mắt dại ra.
Trong vô thức cô đưa tay chạm vào dòng máu, cảm giác lạnh lẽo len qua đầu ngón tay, nhưng tuyệt nhiên… không hề có một chút đau đớn nào.
Tim Dương Thế Lan đập loạn, hơi thở nghẹn lại trong cổ.
Tại sao không thấy đau?
Một chút cũng không.
Cơn nhức đầu vẫn âm ỉ không dứt, vậy mà vết thương ngay trước mắt lại không có cảm giác gì.
Nước mắt bất chợt trào dâng. Dương Thế Lan lùi về sau, hai tay run bần bật. Rồi trong cơn hoảng loạn cô giơ dao lên giữa tiếng kêu thất thanh kinh hoàng của cha mẹ và Tư Khiêm.
Một nhát rồi lại một nhát, máu loang đỏ cả bàn tay, nhỏ giọt xuống sàn nhưng một chút đau đớn cũng chẳng có…
Sao lại thế này? Dương Thế Lan lắc đầu tuyệt vọng…
Khi đôi mắt đẫm lệ ngẩng lên một lần nữa, cảnh vật quanh cô bỗng nhòe đi.
Cha mẹ không thấy đâu, Bùi Tư Khiêm cũng chẳng còn, cả căn nhà ấm áp phút chốc chỉ còn một màn đen kịt.
“Không! Cha mẹ… Tư Khiêm…”