Trong cơn mê man nửa tỉnh nửa mơ, Dương Thế Lan cảm thấy đầu mình như bị ai đó dùng búa nặng nện xuống. Tiếng nói quen thuộc vang lên giữa cơn mơ hồ khiến tim cô khẽ run.
“Mẹ đã dặn bao nhiêu lần rồi, làm việc cũng phải biết giữ sức. Cứ cố chấp như vậy, giờ ngất đi thì được ích gì.”
Giọng nói dịu dàng ấy, ấm áp thân thuộc đến mức khiến hơi thở của cô nghẹn lại.
Mi mắt nặng trĩu của Dương Thế Lan từ từ mở ra, khuôn mặt hiền từ của mẹ hiện lên mờ ảo rồi dần rõ nét. Bà đang ngồi bên giường, bàn tay âu yếm xoa nhẹ gò má cô, ánh mắt đầy thương xót.
Dương Thế Lan ngơ ngác. Trong khoảnh khắc, cô như bị kéo ngược lại từ cõi chết.
Căn phòng quen thuộc, ánh sáng dìu dịu, và mẹ đang ở ngay trước mặt.
“Là… mẹ thật sao?” Cô khẽ thốt lên, giọng run run.
Rồi chẳng kịp nghĩ gì thêm, cô bật dậy ôm chầm lấy mẹ, nước mắt tuôn tràn như suối vỡ bờ.
“Con bé này, lớn thế rồi mà vẫn còn thích khóc nhè.” Mẹ Lan vừa nói vừa khẽ cười, bàn tay dịu dàng vuốt tóc con gái.
Đúng, cô vốn là người rất thích làm nũng, khóc nhè. Nhưng chỉ khi ở bên cạnh người cô yêu, cô mới để lộ mặt yếu đuối và trẻ con thế này.
Dương Thế Lan càng ra sức ôm chặt mẹ hơn, như sợ nếu nới tay thì người trước mặt sẽ tan biến mất vào hư không.
Từng nhịp tim, từng hơi thở đều run rẩy, những hình ảnh kinh hoàng trong tâm trí vẫn đan xen không ngừng,...
Cô thật sự rất sợ, và càng sợ hãi hơn khi chính bản thân cô lúc này lại không phân định nổi đâu là thật, đâu là mơ…
Ngoài cửa vang lên vài tiếng gõ. Dương Thế Lan ngẩng đầu thấy cha mình bước vào, nụ cười ông vẫn hiền hậu như mọi khi nhưng trong đáy mắt lại thấp thoáng nét lo lắng khó giấu.
“Đã thấy khỏe hơn chưa? Hai mẹ con sao cứ ôm nhau khóc mãi vậy, cứ như lâu ngày chưa gặp vậy. À, Tư Khiêm đến thăm con đấy, để thằng bé đợi lâu tội nó.”
Dương Thế Lan khẽ sững người. Giọng cô khàn khàn, ngập ngừng hỏi:
“Anh ấy… đến rồi ạ?”
“Ừ. Nghe con ngất xỉu là nó bỏ cả ca trực chạy sang đây liền đấy.”
Dương Thế Lan lau nước mắt, gượng nở một nụ cười. Cơn đau đầu âm ỉ vẫn không ngừng gõ nhịp, khiến mọi suy nghĩ trở nên hỗn loạn.
Cô lặng lẽ bước theo cha mẹ xuống nhà, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi bất an khó tả. Cảm giác ấy mơ hồ như sương, len lỏi từng nhịp thở khiến cô không sao xua đi được. Như thể có điều gì đó không đúng mà cô chẳng thể lý giải nổi.
“Thế Lan.”
Vừa đặt chân xuống bậc thang cuối cùng, tiếng gọi khẽ vang lên khiến Dương Thế Lan khựng lại.