Bà Thái ung dung ngồi xuống chiếc bàn gỗ mục nát, tay cầm chén cơm nguội ngắt thong thả nhai từng miếng, như thể đang thưởng thức một vở kịch đặc sắc.
“Nhẹ tay một chút, đừng để lại thương tích gì đấy.”
Bà ta với lấy chai nước, chậm rãi dốc vào miệng. Ánh mắt lạnh tanh xen lẫn khoái trá lướt qua cơ thể đang run rẩy của người con gái.
Thế nhưng ngay giây sau đó, bà ta bất ngờ phun cả ngụm nước lẫn cơm ra, hai mắt trợn trừng kinh hãi nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mặt.
Tiếng gào rú thảm thiết vang lên chát chúa.
Tên lính đang giữ chặt vai Dương Thế Lan đột ngột bật ngửa ra sau, cả thân thể co giật. Một vật gì đó gỉ sét tựa chiếc đinh cắm thẳng vào cổ họng hắn. Khi bị giật ra, máu phụt ào ạt như đê vỡ.
Vừa rồi trong giây phút vùng vẫy tuyệt vọng, tay Dương Thế Lan chạm phải một thứ lạnh toát dưới đất. Không kịp suy tính, cô vớ lấy rồi đâm thẳng về phía kẻ đang khống chế mình.
Cú đâm chuẩn xác vào điểm chí mạng khiến hắn gào lên thảm thiết, buông tay trong cơn đau đớn quằn quại.
Cả bọn đều giật bắn, hoảng hốt không kịp định thần.
Và chính trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Dương Thế Lan dồn hết tàn lực vùng thoát. Đôi mắt trống rỗng như kẻ tuyệt vọng bước đến bờ vực. Trong tích tắc, cô lao thẳng về phía cột sắt.
Tiếng va đập sắc lạnh vang lên, thân thể nhỏ bé như cánh chim gãy lìa đổ gục xuống nền đất bụi bặm, để lại một vệt máu đỏ sẫm trượt dài trên thanh sắt gồ ghề.
Không gian trong lán bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng chết chóc, như thể mọi âm thanh đều bị bóng tối nuốt trọn, chỉ còn lại hơi thở lạnh lẽo vởn quanh.
Tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về thân thể đẫm máu nằm bất động dưới nền đất.
Bà Thái chết lặng, đôi đũa trong tay rơi “bộp” xuống đất. Cổ họng bà ta giật giật mấy lần mới miễn cưỡng bật ra được vài tiếng lắp bắp:
“Đơ… đỡ… Mau đỡ nó lên…”
Bước chân bà ta loạng choạng tiến về phía cô gái đang nằm sõng soài, giọng khàn đặc hoảng loạn:
“Gọi người! Gọi bác sĩ mau!"
"Gọi bác sĩ nhanh lên!”
Nhưng bà ta còn chưa kịp đến gần, cánh cửa phía sau đột ngột bật mở.
Một tên lính canh hấp tấp lao vào, sắc mặt trắng bệch. Hắn còn chưa kịp mở miệng thì ánh mắt đã chạm phải vũng máu loang lổ giữa phòng, toàn thân lập tức đông cứng. Giọng hắn run rẩy, nghẹn ngào như sắp khóc:
“Bà Thái… bê… bên ngoài có người của phía trên tới… nói là đến tìm bác sĩ…”
“Cái gì!” Bà Thái như không tin vào tai mình, theo phản xạ muốn quay đầu nhìn ra hướng cửa.
Nhưng bà ta còn chưa kịp làm gì, sau lưng đã vang lên một giọng nói lạnh lẽo của ai đó.
“Chó thả lâu quá liền quên mặt chủ. Đến cả lời của chủ cũng dám bỏ ngoài tai!”
Vừa nhìn thấy người bước vào, bà Thái ngay tức khắc cảm thấy đầu óc quay cuồng, máu trong người như bị rút cạn. Trước mắt đột nhiên tối sầm lại, bà ta ngã vật xuống đất trong cơn hoảng sợ cực độ.