Chương 16: Đau đớn vùng vẫy

Hai mắt bà Thái trừng lớn, sắc mặt càng trở nên thâm độc hơn, dường như đã nghe lọt vào tai mấy lời của tên lính.

Đúng vậy, sao bà ta lại không nghĩ đến vấn đề này sớm hơn.

Chỉ cần “người kia” không còn để mắt tới con nhỏ này nữa thì từ giờ muốn xử lý cô thế nào chẳng được. Không cần phải dè chừng, cũng chẳng phải nơm nớp lo sợ.

Cơn giận bị dồn nén suốt mấy ngày nay của bà ta bùng phát trong nháy mắt. Bà ta nghiến răng, gằn từng tiếng:

“Mày, ra kêu thêm vài đứa khác vào đây cho tao.”

Gã lính nhanh chân nhận lệnh, phấn khích đến mức không kìm nổi nụ cười đểu.

Bà Thái sấn tới, bóp chặt cằm Dương Thế Lan:

“Con khốn, rượu mời không uống lại cứ thích thanh cao. Để hôm nay tao cho mày biết thế nào là… sống không bằng chết…”

Dương Thế Lan mơ màng mở mắt nhìn bà ta, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Bà Thái cười lạnh, siết mạnh quai hàm cô rồi ngoái đầu ra lệnh cho đám thuộc hạ:

“Hôm nay phá lệ một lần cho tụi bây chơi hàng sạch. Miễn cẩn thận, không để nó chết hoặc bị thương là được.”

Đầu óc Dương Thế Lan ngay tức khắc như muốn nổ tung, nhưng tay chân lúc này lại đang bị trói chặt, miệng bịt kín, chỉ có thể trợn mắt nhìn những tên cầm thú đội lốt người trước mặt cười nham nhở, cởi sạch đồ.

Bà Thái nhếch môi đắc ý, vỗ một cái thật mạnh vào mặt cô rồi lui ra xa xem kịch.

Dương Thế Lan cảm giác máu nóng xộc thẳng lên tận não, quai hàm căng cứng mà chẳng thể làm gì, chỉ biết trơ mắt nhìn từng tên tiến gần mình, bắt đầu cởi trói rồi lôi cô xộc ra đất.

Khi một tên vừa định đưa tay xé miếng băng dán trên miệng Dương Thế Lan, tiếng hét the thé của bà Thái lập tức vang lên:

“Chơi phía dưới chưa đủ hay sao mà còn muốn động đến cái miệng? Tụi mày cởi ra là nó cắn lưỡi ngay đấy, lũ ngu ngục!”

Dương Thế Lan đau đớn vùng vẫy. Hốc mắt vốn khô khốc bao ngày giờ phút này lại tràn ngập lệ nóng.

Những giọt nước mắt mà cô từng cắn răng không cho rơi, thứ cảm xúc yếu đuối cô xem là vô nghĩa trong chốn địa ngục này rốt cuộc cũng không thể kìm giữ được nữa.

Cô từng nghĩ, nước mắt chỉ khiến bản thân thêm mệt mỏi, còn làm lũ súc sinh này hả hê khoái trá. Cô ép mình không được khóc…

Nhưng giờ phút này, nhìn những bàn tay kinh tởm không ngừng động vào người mà cô chỉ có thể bất lực chịu đựng, đến việc chết đi cũng chẳng thể làm được.

Giọt nước mắt tuyệt vọng cùng cực cuối cùng vẫn rơi xuống, mang theo đau đớn và uất hận lặng lẽ dài trên má.

Đau đến không thở nổi! Nhưng đến một tiếng thét oán than cô cũng chẳng thể thốt ra.