“Những bác sĩ giỏi nhất mà chúng ta có đều đã gọi tới cả rồi.”
Lâm Nhã thở dài não nề. Anh ta thật sự không hiểu nổi lão đại rốt cuộc dạo gần đây bị làm sao mà trở nên đặc biệt khó ở.
Hai ngày liền liên tục thay bác sĩ, toàn những người có chuyên môn hàng đầu từ trung tâm đưa tới, vậy mà chẳng thể làm hài lòng vị thượng đế này.
Damien ngồi tựa vào đầu giường, ánh mắt lạnh băng dán chặt vào miệng vết thương ở đùi phải vừa được xử lý xong.
Bên cạnh, nữ bác sĩ sắc mặt tái nhợt, đứng co ro như đối diện với dã thú. Vừa được cho phép rời đi, cô ấy lập tức quay người bước nhanh ra ngoài không dám ngoảnh lại.
May mắn là lần này chỉ cần vệ sinh vết thương rồi băng lại. Nếu phải xử lý sâu hơn, e rằng với bộ dạng đằng đằng sát khí của Damien thì cũng chẳng ai đủ can đảm động vào.
Đôi con ngươi màu hổ phách của hắn lướt xuống lớp băng gạc bị quấn lệch một bên, hàng mày lập tức nhíu chặt, tâm trạng càng thêm u ám.
Mất bao nhiêu thời gian, đổi không biết bao nhiêu người vậy mà chẳng bằng một cô gái bụng đói, miệng khô chỉ dùng vài phút đã có thể xử lý gọn gàng, sạch sẽ đến mức không chê vào đâu được.
Lâm Nhã xoa trán, đầu đau như búa bổ. Thực ra, vị bác sĩ vừa rồi không phải sơ ý băng lệch, mà vì vết thương nằm ở vị trí khá đặc thù, cô ấy ngại không dám chạm nên mới cố ý quấn lệch sang một bên.
Ánh mắt Lâm Nhã liếc sang Khun Jay đang khoanh tay đứng ngoài lều. Thấy tên kia ung dung như đang xem kịch hay, Lâm Nhã không khỏi bực bội gằn giọng:
“Mày cười cái gì?”
Khun Jay nhướn mày, khóe môi nhếch lên giễu cợt:
“Cười mày ngu.”
Sắc mặt Lâm Nhã trong nháy mắt đen sì, bước phăm phăm ra ngoài:
“Mày ngon thì nói lại lần nữa xem!”
Khun Jay lười biếng hất cằm về phía giường: “Chuyện rõ rành rành vậy mà mày cũng không nhận ra à? Kêu bên đó gửi người gan to tim lớn chút là xong.”
Lâm Nhã khinh thường hừ một tiếng. Câu này anh ta đã nhắc không biết bao nhiêu lần. Nhưng nhìn sắc mặt lạnh băng của lão đại, thử hỏi ai mà không run lẩy bẩy?
Khun Jay tặc lưỡi, lắc đầu ngán ngẩm, định bụng tránh xa một chút để khỏi bị vạ lây. Đợi đến khi lão đại hạ hỏa rồi tính tiếp.
Nhưng chân còn chưa kịp nhấc lên thì từ trong lều, một giọng nói lạnh thấu xương đột ngột vang ra.
Sắc mặt Khun Jay tức khắc như giẫm phải mìn, khẽ rủa một tiếng rồi lập tức nở nụ cười nịnh nọt, quay người bước nhanh vào trong lều:
“Lão đại gọi em có việc gì sao…”
***
Giữa cái nắng gắt như thiêu đốt của vùng biên giới Myanmar, một vùng đất nghèo khổ và bị ruồng bỏ nằm tận cùng phía tây bắc Tam Giác Vàng, Dương Thế Lan bị treo lơ lửng trên một trụ sắt hoen gỉ dựng dưới mái tôn xiêu vẹo và cũ kỹ.
Ánh mặt trời càng lên cao, thân sắt càng nóng rực như than hồng, hơi nóng xuyên thấu qua từng thớ da thịt khiến toàn thân Dương Thế Lan như bị nướng sống.
Cả người cô nhễ nhại mồ hôi trong khi đôi môi lại nứt toác, khô quắt đến bật máu.
Đã là ngày thứ tư trôi qua.
Ngoài vài mẩu bánh mì khô khốc mà bà Thái dúi vào miệng cô hôm trước, đến giờ vẫn không có thêm thứ gì lọt vào bụng. Dạ dày cô co bóp từng cơn nhưng cũng chỉ có thể quặn lên trong vô vọng.