Bên ngoài lều trại là khoảng đất trống trải rộng như một tấm vải liệm khổng lồ phủ lên vùng đất bị lãng quên. Cát bụi lặng lẽ cuộn mình trong gió, mang theo từng đợt sương mờ mịt khiến không khí nơi đây càng thêm ngột ngạt và chết chóc.
Giữa sân có một người đàn ông đang quỳ rạp. Tay bị trói ngoặt ra sau, đầu cúi thấp, máu tứa hai bên khóe môi. Hắn ta tên Phonsak, đã theo Damien được hơn một năm, từng trung thành tuyệt đối nhưng nay lại phản bội chỉ vì một cái giá rẻ mạt.
Damien ngồi trên xe lăn được Khun Jay đẩy tiến ra giữa khoảng trống, chậm rãi dừng trước mặt Phonsak.
“Lão đại, em xin lỗi!”
Phonsak run rẩy, hơi thở như nghẹn lại trong cổ họng. Hắn ta khó khăn ngẩng đầu nhìn Damien:
“Con trai em bị chúng nó bắt… em không còn cách nào…”
Damien khẽ nhướng mày, đôi mắt màu hổ phách lạnh lùng quét qua kẻ đang quỳ dưới chân:
“Là bị ép à?”
Dưới ánh nhìn sắc như dao ấy, sắc mặt Phonsak trắng bệch như tờ giấy. Những lời cầu xin chực trào nơi cổ họng lại bị nỗi sợ bóp nghẹt, chỉ còn tiếng thở đứt quãng vang lên giữa không gian tĩnh lặng đến rợn người.
Damien cười khẩy: “Nếu lúc đó tao không phát hiện kịp thì hiện tại đã chẳng còn cơ hội ngồi đây nói chuyện với mày rồi. Viên đạn chỉ cần lệch thêm nửa tấc, không chết cũng tàn phế. Mày có con trai, còn tao sau này phải nhận con thằng khác về nuôi à?”
Lời vừa dứt, ánh dao loáng lên lạnh buốt. Một nhát sắc lẹm phập xuống, ngón trỏ tay phải của Phonsak bị cắt phăng, máu phụt ra đỏ lòm giữa nền đất bụi mờ.
“Anh Vũ… xin… anh… tha cho em lần này. Em thật sự không muốn phản bội anh…”
Phonsak gào lên, tiếng rêи ɾỉ hòa vào buổi sớm chết chóc.
Damien không chút dao động. Ánh mắt hắn hờ hững, lạnh lùng như đang quan sát một con thú nhỏ đang hấp hối giữa vũng máu.
“Chặt từng khớp ngón tay nó. Sau đó, lại đến cái giữa hai chân…”
Tiếng thét thảm thiết vang vọng núi rừng ngay khi nhát dao cuối cùng rạch xuống, đám thuộc hạ đứng phía sau sắc mặt tuy không đổi, nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt lại cảm thấy nơi nào đó dưới hạ thân có chút nhức nhối.
Thấy việc đã giải quyết xong, Khun Jay cúi người nói khẽ bên tai Damien:
“Lão đại, Lâm Nhã đã đưa bác sĩ đến. Vết thương của anh cần kiểm tra và thay băng.”
Damien không trả lời ngay. Nhưng khi hai từ “bác sĩ” lọt vào tai, ánh mắt hắn thoáng khựng lại vài giây, trong đầu bất chợt hiện lên gương mặt lấm lem của một người.
Nhớ đến đôi mắt to tròn, đen nhánh ngập tràn oán hận trừng lớn về phía mình, Damien bất giác bật cười.
Trong đôi mắt xinh đẹp ấy còn mang theo sự khinh bỉ khiến hắn khó mà quên được, như thể bị một con mèo hoang nhỏ cào rách mặt.
Không mạnh, nhưng đủ nhức nhối…
*
Trở vào trong lều, tâm trạng Damien ban đầu còn khá dễ chịu, nhưng chỉ vài phút sau đã chìm xuống tận đáy.
Vị bác sĩ trung niên run rẩy quỳ bên chân hắn, tay ông ta ôm chặt hộp y tế. Mỗi động tác đều rón rén như đang bước trên lớp băng mỏng, trong khi tiếng tim đập dồn dập vang lên như trống trận.
Damien ngồi ngả lưng trên ghế, ánh mắt dán chặt vào người đối diện.
Chỉ đến khi ông ta cúi xuống chuẩn bị chạm vào vết thương, Damien mới lạnh giọng buông ra một câu:
“Thứ hèn nhát này mà cũng học làm bác sĩ?”
Lời nói nặng tựa đá tảng rơi thẳng xuống, khiến vị bác sĩ khựng lại, môi run run muốn khóc mà không dám phát ra lấy một tiếng. Đời này của ông chưa từng bị ai coi khinh đến thế. Người khác muốn được ông khám chữa bệnh còn phải mang theo quà cáp, tiền bạc đầy túi, thái độ mười phần lấy lòng cùng kính trọng. Nào có như kẻ coi trời bằng vung trước mặt này…
Lâm Nhã khẽ nhíu mày, nuốt khan. Đây là bác sĩ riêng do anh ta đưa từ trung tâm đến, đã qua sàng lọc nghiêm ngặt và có nhiều năm kinh nghiệm xử lý thương tích.
Vậy mà giờ, lão đại không những không muốn để ông ta chạm vào, còn dùng ánh mắt đầy sát khí nhìn chằm chằm thế kia thì ai mà không run sợ cho được?
Bên ngoài, mây vẫn xám xịt, gió vẫn lặng. Trong lều, cái lạnh như ngấm thẳng vào xương sống từng người khi tiếng quát giận dữ của Damien vang lên, xé toang bầu không khí nặng nề.
“Đổi người!”