Dương Thế Lan bị lôi xềnh xệch ra ngoài, ngay sau đó là tiếng da thịt va xuống nền đất bụi khô khốc. Bà Thái cùng đám người đứng chờ bên ngoài sửng sốt.
Vốn tưởng sau khi cứu được vị lão đại kia bà ta sẽ được thưởng lớn, nào ngờ kết quả lại thành ra thế này. Bà Thái mặt cắt không còn giọt máu.
Dương Thế Lan cố gắng chống tay ngồi dậy, cả thân thể run rẩy vì kiệt sức. Mắt cô hoa lên, xung quanh mờ đi, tim đập dồn dập.
Khun Jay bước đến gần, bóng anh ta đổ dài phủ lên thân hình gầy yếu của Dương Thế Lan.
“Còn tưởng người của bà được huấn luyện tốt lắm...”
Khóe môi anh ta cong nhẹ, ánh mắt lướt qua gương mặt tái nhợt nhưng dáng vẻ bất tuân vẫn chưa chịu rũ xuống kia.
“Không ngờ cốt cách lại cứng đến vậy. Tính khí cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Một chút ngoan ngoãn, biết điều cũng không có.”
Không khí chùng xuống ngay tức khắc.
Bà Thái đứng một bên căng cứng người, rồi bất chợt quỳ sụp xuống như bị giáng một búa vào gáy. Bàn tay bà ta bấu chặt xuống đất, cả người run rẩy biện giải:
“Cô ta… cô ta mới đến đêm qua, tôi… tôi còn chưa kịp dạy dỗ gì cả! Vì tình huống gấp gáp nên… nên tôi mới mạo muội đưa người đến, chỉ mong giúp được phần nào sức lực. Xin các anh rộng lòng bỏ qua cho những kẻ hèn mọn như chúng tôi lần này…”
Khun Jay dời tầm mắt khỏi người Dương Thế Lan, cúi xuống nhìn bà Thái như thể nhìn một món hàng đã cũ, sắp bị đào thải.
“Mang người về mà dạy dỗ lại cho tốt.”
Bà Thái ngay lập tức nói: “Vâng… vâng… Trở về tôi nhất định sẽ dạy dỗ lại cô ta đàng hoàng.”
Khun Jay ngừng một nhịp, ánh mắt cảnh cáo:
“Nếu lần sau đến, cô ta vẫn còn giữ cái thói không xem ai ra gì thì bà cũng không cần sống tiếp làm gì cho chật đất.”
Bà Thái gần như đập đầu xuống đất, gật lia lịa như gà mổ thóc, miệng chỉ còn những âm thanh lắp bắp không rõ nghĩa.
Chỉ khi tiếng bước chân của Khun Jay khuất dần vào trong lều lớn, bà ta mới thở phào một hơi như vừa thoát khỏi quỷ môn quan. Đôi mắt đυ.c ngầu lóe lên tia oán hận. Gương mặt vốn nhăn nheo vì tuổi tác giờ càng co rúm lại do sợ hãi và tức tối bị dồn nén.
Bà ta quay sang Dương Thế Lan, ánh mắt độc địa trừng lớn:
“Con quỷ nhỏ chết tiệt! Vì mày mà tao suýt mất mạng!”
Bà Thái còng lưng lôi cô đứng dậy.
Nhưng thay vì đưa về lán cũ, bà ta kéo cô sang một căn lán nhỏ hơn, kín gió nhưng bí bách đến nghẹt thở.
Cánh cửa gỗ mục nát đóng sập lại sau lưng, nuốt trọn hai người vào không gian tăm tối chỉ được chiếu sáng bởi một bóng đèn vàng úa chập chờn như sắp cháy.
Trên tường treo lủng lẳng dây dù, roi da, ống nước cũ… tất cả đều nhuốm màu ẩm mốc và rỉ máu.
Dương Thế Lan lảo đảo ngã xuống nền đất.
Bà Thái nghiến răng, ngực phập phồng vì giận dữ nhưng cuối cùng vẫn không dám ra tay. Bao năm sống trên mảnh đất này, từng câu từng chữ của Khun Jay, bà ta hiểu rõ hơn ai hết.
“Lần sau gặp lại…”
Mấy từ ấy tưởng như tùy tiện buông ra, nhưng với bà ta lại là một lời cảnh cáo ngầm.
Người bên trong lều lớn kia đã để mắt đến con nhỏ này.
Mà một khi đã bị người đó chú ý, dù là vì lý do gì, mạng cô ta cũng không còn là thứ có thể tùy tiện động đến. Nếu bà ta dám nặng tay, một khi bị truy ra, mạng bà ta chắc chắn cũng khó giữ.
Nén cơn tức nghẹn ứ trong ngực mà không thể trút ra, bà ta siết chặt nắm tay.
Không đánh, thì còn gọi gì là dạy dỗ?
Ở nơi này, dạy dỗ nghĩa là đòn roi, máu và thuốc. Không để cô nếm mùi đau đớn thì sao có thể khiến cô khuất phục?
Ánh mắt bà Thái tối sầm, lạnh lẽo như lưỡi dao giấu trong tay áo.