Dương Thế Lan gằn giọng, ánh mắt căm hận:
“Một kẻ được gọi là ‘lão đại’ mà lời nói… chẳng đáng một xu ư?”
Không khí trong lều như bị đóng băng. Căng thẳng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.
Khun Jay nheo mắt:
“Hình như cô quên mình đang ở đâu rồi thì phải? Đây không phải là đất nước của cô, bác sĩ.”
Dương Thế Lan nghiến răng. Đôi mắt tràn ngập phẫn uất, nhưng vẫn cố kìm không để nó rơi lệ.
Cô đương nhiên chưa từng quên nơi này là đâu.
Chỉ là… cô đã đặt quá nhiều hy vọng vào những thứ vốn không nên tin. Ví như hai từ nhân tính đã sớm mục rã ở nơi này, hay như ánh mắt Damien lúc đó.
Ánh mắt hắn khiến cô lầm tưởng rằng vẫn còn chút gì đó gọi là hy vọng.
Dương Thế Lan nhếch môi tự giễu.
Lúc này, người đàn ông trên giường lại bất ngờ cất giọng, xen lẫn một tiếng cười cợt lạnh lẽo:
“Cái miệng này, xem ra cần được dạy dỗ lại một chút. Học cho rõ lời nào nên nói, lời nào không nên thốt ra.”
Hai mắt Dương Thế Lan đỏ hoe, lòng dạ rối như tơ vò, giọng khản đặc:
“Ngay từ đầu anh đã đồng ý với điều kiện của tôi.”
Damien khẽ nhếch môi nhưng nụ cười lại không chạm đến đáy mắt, mỉa mai từng chữ:
“Cô nghĩ… mình có tư cách gì đặt điều kiện với tôi?”
Một câu nói lạnh hơn cả đêm sương miền biên giới, khiến Dương Thế Lan đứng chôn chân tại chỗ, máu trong người như bị rút cạn.
Damien lười biếng tựa người vào thành giường, giọng nói vẫn bình thản, thậm chí còn mang theo chút thất vọng lãnh đạm:
“Tôi vốn định suy xét lại, nhưng xem ra cái tính khí kiêu ngạo này của cô thật sự không hợp để đặt ở nơi này.”
Rồi hắn lạnh nhạt quay đầu, thản nhiên nói với Khun Jay như thể cô không hề tồn tại. Thế nhưng từng lời lại ghim thẳng vào lòng Dương Thế Lan:
“Muốn đi thì để cô ta đi. Giữ lại làm gì?”
Khun Jay bật cười khẩy, ánh mắt dửng dưng. Anh ta nghiêng người, lạnh nhạt nói:
“Mời cô… rời đi.”
Rời đi? Ở cái nơi địa ngục này, “rời đi” chẳng khác nào ném cô vào khu lán trại của bọn buôn người bên ngoài đang chờ nuốt chửng cô một lần nữa.
Dương Thế Lan lập tức quay phắt người, vội vàng bước nhanh về phía Damien như muốn bấu víu chút gì đó còn sót lại. Nhưng vừa đi được hai bước, cổ tay cô đã bị Khun Jay túm chặt, bẻ ngược ra sau một cách thô bạo.
Cơn đau nhói lan khắp cánh tay khiến cô bật ra một tiếng rít giận dữ:
“Đồ khốn kiếp!”
Đôi mắt xinh đẹp mở to đầy căm hận, nhưng trước mặt là ánh nhìn thản nhiên như kẻ bề trên của Damien. Ý cười trên khóe môi hắn càng sâu.
Mắng người mà giọng vẫn ngọt như vậy… thật khiến hắn muốn nghiền nát từng chữ.