Đêm ở Tachileik.
Phía Đông Bắc bang Shan - Myanmar, nơi dòng sông Mekong lặng lẽ cắt qua biên giới Thái và Lào một vết cắt không bao giờ liền sẹo.
Màn đêm huyên náo đến tận sáng, tiếng cười nói của những kẻ được coi là quyền thế và ngạo nghễ nhất vang vọng khắp vùng rừng rậm biên giới. Nơi được xem là thiên đường sa đọa được đúc từ máu thịt, khói thuốc súng và đồng tiền bẩn thỉu.
Đây đã không còn là lãnh thổ của bất kỳ quốc gia nào, mà là vùng đất hiện thân cho “cái chết trắng”. Chốn tận cùng của đạo đức và luật pháp.
Ở đó, nhân tính chỉ như thứ rác rưởi bị quẳng vào xó xỉnh, nhường chỗ cho luật súng và đồng tiền.
Và giữa tầng địa ngục ấy, vô số người vô tội bị tước đoạt cả tên tuổi lẫn ký ức, trở thành những món hàng dùng để đổi chác.
Phụ nữ, trẻ em, đàn ông còn khỏe... tất cả đều có giá.
***
Chiếc xe tải cũ kỹ ì ạch lăn bánh trên con đường đất đỏ trơn trượt, bánh xe nghiền nát đám lá mục, rễ cây và đôi khi là cả một đoạn xương người sót lại chưa kịp phân hủy.
Bên trong xe, mùi mồ hôi trộn với mùi máu khô và bùn đất khiến người ta muốn nôn, nhưng chẳng ai đủ sức mà nôn nữa. Hơn chục cô gái, người gầy rộc, người chỉ quấn tạm mảnh vải rách ngồi ép sát vào nhau, trong đôi mắt mờ đυ.c chỉ toàn là sợ hãi và tuyệt vọng.
Khi xe chạy qua đoạn đường có lác đác vài ngọn đèn mờ, tia sáng hiếm hoi xuyên qua lỗ hổng trên thùng xe chiếu vào góc trong cùng, vừa đúng chạm đến bóng lưng mảnh khảnh đang bất động giữa đám người co cụm lại như xác sống.
Dương Thế Lan ngồi gập gối, vùi đầu vào giữa cánh tay, mái tóc dính bụi bẩn rủ xuống che đi khuôn mặt vô hồn.
Cô không khóc, cũng không rên la hay run rẩy. Giờ phút này, trong đôi mắt xinh đẹp ấy chỉ còn lại thứ cảm xúc lạnh lẽo của một tâm trí đã buông bỏ, lặng lẽ nhìn vào đôi tay nhỏ nhắn của mình.
Cô đã từng cứu sống biết bao mạng người nơi chiến địa biên giới, từng tin rằng đôi tay mình sinh ra là để ngăn lằn ranh sinh tử. Vậy mà giờ đây, đôi tay ấy đang bị trói chặt, sưng tấy vì dây thừng. Còn bản thân cô lại như một món hàng không chút tôn nghiêm, bị quăng ném từ nơi này đến nơi khác, và cuối cùng chờ đợi cô là cái chết.
Chuyến đi kéo dài hàng giờ đồng hồ trong bóng tối đặc quánh, chỉ có tiếng động cơ và những cú xóc nảy liên hồi trên đoạn đường gập ghềnh.
Đám buôn người chỉ cho các cô ít nước lã cùng vài mẩu bánh mì khô khốc vừa đủ để níu giữ mạng sống, cũng vừa đủ để bào mòn từng chút một hy vọng trốn thoát của từng con người bên trong xe.
Sự mệt mỏi, đói khát và sợ hãi tích tụ như sợi dây dần dần siết chặt ý chí phản kháng, khiến đám “hàng hóa sống” rơi vào trạng thái cạn kiệt hoàn toàn.
Lúc này, cô gái bên cạnh Dương Thế Lan đột nhiên run rẩy, thều thào gọi mẹ trong tiếng thở đứt quãng rồi ngã vật xuống sàn xe lạnh ngắt, hai mắt trắng dã, toàn thân co giật.
Những người còn lại trong xe im lặng như tờ, lòng thắt lại nhưng chẳng ai dám đến gần, cũng chẳng ai dám nói gì, như thể cái chết có thể lây lan chỉ bằng một cái chạm.
Đây không phải lần đầu tiên, trước đó đã có vài người.
Ngoại trừ lần đầu Dương Thế Lan từng cố gắng sơ cứu nhưng kết quả đổi lại chỉ là sự thờ ơ và cái nhìn lạnh băng của đám buôn người. Dường như bọn chúng chẳng quan tâm đến sống chết của những “con hàng” trên xe.
Dương Thế Lan không phải thần thánh. Hiện tại, ngay đến cả thứ cơ bản nhất để duy trì sự sống là thức ăn và nước còn không có đủ, cô mang danh bác sĩ cũng vô ích.
Trong tay không có nổi một mũi kim, một viên thuốc, cô có thể làm được gì ngoài im lặng nhìn người khác trượt dần vào cái chết?
Ở góc cuối thùng xe đã có hai thi thể nằm bất động từ hôm qua. Bây giờ thêm người con gái đang giãy giụa kia nữa, có lẽ là ba.
Thế nhưng với lương tri của một người học y, Dương Thế Lan vẫn không đành lòng bỏ mặc. Khi cô vừa định tiến đến xem tình hình của cô gái kia thì chiếc xe bỗng bất ngờ khựng lại.
Ngay sau đó, một tiếng “rầm” vang lên, tấm bạt phía sau bị giật phăng, ánh đèn pin quét thẳng vào từng gương mặt.
Ánh sáng đột ngột quét qua khiến đôi đồng tử co rút, Dương Thế Lan nheo mắt lại vì chói.
"Xuống xe nhanh! Mẹ kiếp, từng đứa một!"
Tiếng thét gằn giọng kèm theo cú đá khiến cô gái đang co giật đổ gục từ thùng xe xuống đất. Những người còn lại run rẩy lết theo. Dương Thế Lan cũng đứng dậy. Dù đầu gối mềm nhũn, cô vẫn phải cắn răng nhảy xuống.
Họ bị lùa vào một khu lán trại bằng tôn cũ kỹ nằm khuất trong rừng, bao quanh là dây thép gai và một đám lính hung bạo canh giữ.
Dương Thế Lan ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời đêm lúc này phủ đầy mây đen.
Không sao. Không trăng.
Chỉ có tiếng côn trùng và chó sủa rền vang như gợi nhắc nơi đây không phải địa ngục, mà còn tệ hơn thế nhiều.