Ba năm trước, Dương Thế Lan không may rơi vào tay một tổ chức buôn người. Không một lời báo trước, cô bị xé khỏi cuộc sống yên bình, ném vào địa ngục – nơi bóng tối dày đặc hơn cả tuyệt vọng. Đó là mộ …
Ba năm trước, Dương Thế Lan không may rơi vào tay một tổ chức buôn người. Không một lời báo trước, cô bị xé khỏi cuộc sống yên bình, ném vào địa ngục – nơi bóng tối dày đặc hơn cả tuyệt vọng.
Đó là một thế giới ngầm đầy rẫy tội ác. Nơi mà pháp luật chẳng thể vươn tới, còn nhân đạo lại như câu chuyện cổ tích bị quên lãng.
Dương Thế Lan từng nghĩ mình sẽ chết. Nhưng rồi, qua biết bao ngày lê lết giữa ranh giới sinh tử, cô vậy mà lại tìm được đường thoát.
Ngày Dương Thế Lan trở về, cha mẹ cô vội vã đến đồn cảnh sát đón con gái thất lạc suốt bao năm trời. Nhưng khi nhìn thấy người thiếu nữ với đôi mắt trầm tĩnh, trong tay đang ôm chặt một bé trai nhỏ, đáy lòng họ bỗng thắt lại.
Đứa bé với làn da trắng sáng và đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm, dù gương mặt còn vương nét mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ bụ bẫm đáng yêu, cho thấy trước đây bé con được chăm sóc rất chu đáo.
***
Thời gian trôi qua như một liều thuốc chậm rãi nhưng hiệu nghiệm. Sau những tháng ngày mỏi mòn với nỗi đau, trái tim Dương Thế Lan cuối cùng cũng thôi nhói lên sau mỗi lần ngoảnh lại nhìn về quá khứ.
Thế nhưng, vận mệnh lại chẳng bỏ qua cho người con gái ấy. Hay nói đúng hơn, là “hắn” không muốn buông tha cô.
Trong lúc vô tình lướt qua bản tin thời sự buổi tối, bé con đang chơi đùa trong lòng Dương Thế Lan bỗng cất tiếng gọi lớn về phía màn hình tivi, trong giọng nói tràn đầy sự phấn khích và vui mừng:
“Ba ba… ba ba…”
Ngay khoảnh khắc ấy, Dương Thế Lan như chết lặng.
Trên màn hình là người đàn ông từng nhốt cô suốt bao năm, ép buộc cô phải sinh con cho hắn, khiến cô mất đi cả tuổi trẻ lẫn niềm tin vào con người.
Mà hắn, người lẽ ra đã bị quân đội truy bắt giờ đây lại thản nhiên khoác lên mình bộ âu phục lịch lãm, ngồi trên chiếc ghế quyền lực với chức danh mới, như thể chưa từng nhúng tay vào quá khứ nhuốm đầy máu và tội ác.
Hình ảnh trên tivi dần trở nên mơ hồ trước mắt Dương Thế Lan, thế nhưng khi người đàn ông ấy cất giọng, từng chữ truyền vào tai cô lại cực kỳ rõ ràng, như một nhát dao khoét sâu vào tâm trí đang chao đảo:
“Chuyến ghé thăm lần này, tôi còn một việc vô cùng quan trọng. Đó là đón vợ và con trai tôi trở về.”
Cảm ơn 15_Huệ Nguyễn đã đề cử cho truyện nha ♥️