Cố Băng không hiểu nổi Lạc Tô Tô.
Hắn nheo mắt nhìn cô, bật ra tiếng cười khinh miệt: "Tao bạo hành mày, xúc phạm mẹ mày. Vậy mà mày vẫn muốn đến gần tao?"
"Nếu vì muốn lấy lòng tao để ở lại căn nhà này thì nhanh cút đi. Mày thấy rồi mà, trong mắt ba tao, tao còn không bằng súc sinh."
Lạc Tô Tô im lặng giây lát.
Những gì cô làm, đều là vì cô muốn như vậy.
Cảm xúc cô dành cho Cố Băng... giống như một dạng đồng cảm khó giải thích.
Trước kia cứ mỗi khi cuộc hôn nhân của mẹ đổ vỡ, bà ấy lại lôi cô ra làm chỗ trút giận. Mẹ nói, nếu không sinh cô ra thì tốt rồi, bà ấy sẽ có cuộc đời hạnh phúc hơn.
Trước mặt người khác, bà ấy đối xử với cô vô cùng tốt. Nhưng thực tế, bà chẳng buồn quan tâm đến cô như những gì bà thể hiện.
Cô luôn biết mẹ không yêu mình.
Vì thế, khi nhìn cách ba dượng đối xử với Cố Băng... cô lại thấy đồng cảm.
Cô cụp mắt, dừng lại ở vết rách dữ tợn trên khoé môi Cố Băng. Đột nhiên vươn tay đến, chạm nhẹ lên khoé môi hắn.
Làn da nóng bỏng bất chợt trở nên mát lạnh, hắn mở to mắt, theo bản năng bài xích liền giơ tay lên, túm lấy tay Lạc Tô Tô.
Môi hắn mấp máy: "Mày..."
Lạc Tô Tô vẫn bình tĩnh nhìn hắn. Đôi mắt cô long lanh, ươn ướt như mắt nai, phản chiếu khuôn mặt hắn một cách rõ nét.
Cô khẽ nói: "Không phải."
"Không phải vì muốn lấy lòng."
Không biết Cố Băng có tin lời cô nói hay không. Nhưng cuối cùng, hắn cũng không đuổi cô đi nữa.
Nhận được sự ngầm đồng ý của hắn, Lạc Tô Tô ngồi xuống giường.
Động tác tay cô thuần thục, thấm cồn đỏ vào bông băng rồi chậm rãi lau sạch từng vết thương trên người hắn.
Những thương tích lâu ngày chồng chéo lên nhau không được sơ cứu đàng hoàng vẫn chưa liền miệng, chỉ cần chạm nhẹ một chút đã rỉ máu tươi.
Sau khi xử lý gần hết những vết thương bên ngoài, cô đặt bông băng xuống, đưa tay sờ lên ngực áo hắn.
Ánh mắt Cố Băng tối xuống, hắn hơi khó chịu: "Mày làm gì đấy?"
Cô nhấp môi, ngón tay lần đến nút áo thứ nhất, muốn cởi nó ra.
Hành động của cô có vẻ khiến Cố Băng bất ngờ. Hắn sa sầm mặt, túm chặt lấy cổ tay cô.
Lạc Tô Tô bất đắc dĩ ngẩng lên: "Bôi thuốc. Ngực của anh."
Cố Băng đoạt đi bông băng và chai cồn đỏ trong tay cô, lạnh giọng: "Không cần. Mày ra ngoài đi. Tao tự làm."
Hắn vốn đã quen với những trận đánh thừa sống thiếu chết từ Cố Tư Trung, cảm thấy cực kỳ bình thường.
Nhưng nghĩ đến ánh mắt Lạc Tô Tô khi nhìn bộ dạng thảm hại này của hắn, hắn không nhịn được có chút buồn bực.
Nghe Cố Băng nói vậy, Lạc Tô Tô cũng không ý kiến gì. Cô gật đầu, đứng dậy rời khỏi phòng.
Không gian lần nữa khôi phục vẻ yên tĩnh vốn có.
Cố Băng ngồi trên giường, nửa gương mặt chìm trong bóng tối.
Hắn cúi đầu cởϊ áσ, mở nắp lọ cồn đỏ rồi đổ thẳng lên vết thương trước ngực.
Mùi thuốc sát trùng cay nồng xộc vào mũi. Hắn ấn mạnh ngón tay lên vết rách, dường như chỉ khi cảm nhận được nỗi đau thể xác quen thuộc mới khiến hắn bình tĩnh hơn một chút.
Ánh mắt Cố Băng đầy u ám, cười khẩy: "Hay là gϊếŧ chết quách đi nhỉ?"
Sự tồn tại đột nhiên xông vào và làm xáo trộn cuộc đời hắn đó.
Hắn duỗi tay sờ lên chỗ trũng ở trên giường, dường như nơi này vẫn còn lưu lại hơi ấm cùng mùi hương của Lạc Tô Tô. Làm hắn nhớ đến tình cảnh đáng buồn cười ngày hôm nay.
Khoảnh khắc nghe thấy tiếng khóc đứt quãng của cô vang lên giữa không gian hỗn loạn, khi chui vào tai hắn lại trở nên cực kỳ rõ ràng.
Máu từ trán hắn không ngừng chảy xuống, tràn vào khóe mắt, nhuộm lòng trắng thành một màu đỏ sẫm. Qua màn máu mờ đυ.c ấy, hắn mở to mắt nhìn cô, trái tim đột nhiên đập nhanh điên cuồng.
Nỗi đau thể xác bị nhấn chìm, thay vào đó là một loại xúc cảm kỳ dị, như rễ cây âm thầm sinh trưởng trong lòng, cắm sâu, siết chặt lấy lục phủ ngũ tạng.
Đôi đồng tử đen láy của Cố Băng lướt qua tia sáng khác thường. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa đóng kín, chỉ có sự tĩnh lặng trải dài. Bỗng nhiên cảm thấy những vết thương trên người mình bắt đầu ngứa ngáy.
Cảm giác ngứa ngáy khó chịu rất nhanh lan khắp người hắn.
Lạc Tô Tô.
"Lạc Tô Tô..."
Lặp đi lặp lại cái tên này trong miệng, hắn nở nụ cười.