Tròng mắt Cố Băng thoáng tối xuống, hắn hất mạnh tay cô ra.
Cốc nước trên tay Lạc Tô Tô bị đυ.ng rơi xuống sàn, vang lên âm thanh đổ vỡ loảng xoảng.
Kế tiếp trên cổ cảm nhận được là năm ngón tay to lớn lạnh lẽo của Cố Băng, cổ cô bị hắn bóp nghẹn.
Hắn lạnh lùng nói với cô: "Tao ghét nhất là ai tỏ ra thương hại tao."
"Nhân lúc tao còn đang tử tế với mày thì nhanh cút đi."
Cảnh cáo một câu này xong, Cố Băng liền thả cô ra.
Lạc Tô Tô nhẹ hít khí, lùi về sau một chút.
Dường như Cố Băng đang rất đau, cũng không muốn để ý đến cô. Thái dương hắn thấm ra một lớp mồ hôi mỏng, xoay người rời khỏi phòng.
—
Suốt mấy ngày sau, Cố Băng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt Lạc Tô Tô.
Hắn cũng không ăn chung với gia đình.
Dì Trần nói là do lịch học bận rộn, nhưng thực tế, thương tích của hắn lâu lành, lại bị ba dượng che giấu, không muốn để cô và mẹ nhìn thấy.
Ông không biết rằng cô đã biết chuyện ông đánh Cố Băng tối hôm đó.
Nhìn chiếc ghế trống bên bàn ăn, mẹ cô lo lắng hỏi: "Anh này, Cố Băng nó có ổn không? Mấy ngày rồi nó không xuống ăn cơm với cả nhà."
Cố Tư Trung đáp: "Em đừng bận tâm. Nó lớn rồi, tự biết chăm sóc bản thân."
Lạc Tô Tô cúi đầu ăn cơm, không nói gì.
"Không được, để em mang cơm lên cho thằng bé."
Nói rồi, mẹ cô vội vàng xới một bát cơm nóng đầy, gom thêm thức ăn rồi chuẩn bị mang lên phòng Cố Băng.
Cô nhìn vẻ lo lắng trên mặt mẹ, giống như nghe thấy suy nghĩ ở trong đầu bà.
Máu mủ duy nhất của người chồng giàu có, bà đương nhiên phải dốc sức lấy lòng.
Lấy cơm xong, mẹ quay sang nói với cô: "Tô Tô, con đi cùng mẹ đưa cơm cho anh nhé."
Thấy mẹ nhiệt tình như vậy, ánh mắt Cố Tư Trung lóe lên một tia phức tạp, nhưng rất nhanh ông giả vờ như không có gì. Cũng xem như ngầm đồng ý việc bà làm.
Vậy là, cô cùng mẹ đứng trước cửa phòng Cố Băng.
Bà gõ cửa phòng hắn: "Cố Băng à, con có trong đó không? Dì mang cơm lên cho con đây."
Đáp lại là cánh cửa đóng im lìm.
Lần thứ ba không nghe tiếng người trả lời, bà đẩy cửa bước vào phòng.
Cô đứng ngoài cửa, cũng không theo mẹ đi vào.
Bà quay đầu nhìn cô: "Đứng yên đó làm gì?"
Cô không trả lời mẹ, nhìn xuống đôi giày chưa tháo của bà, bỗng nhiên mở miệng: "Mẹ chưa tháo giày."
Mẹ cô nhướng mày, không để ý lời cô nói, đặt khay cơm lên bàn, khoanh tay nhìn quanh phòng một lượt. Lập tức hiện ra vẻ mặt mà bà chưa bao giờ lộ trước mặt ba dượng.
"A... chết tiệt. Tao tưởng phòng của tao với mày đã đẹp nhất cái nhà này rồi. Không ngờ phòng con trai lão còn xa xỉ đến mức này."
Phòng Cố Băng rất lớn. Cửa kính sát đất nhìn thẳng xuống khu vườn trồng đầy hoa quý. Nội thất toàn đồ đắt đỏ, sofa nhung hươu, sàn lát đá cẩm thạch cao cấp. Ánh sáng từ đèn thông tầng đổ xuống, phát ra ánh xanh lạnh huyền bí.
Từng ngóc ngách đều ngập tràn mùi tiền.
Mẹ cô than thở: "Để được sống trong ngôi nhà này, tao đã phải cố gắng lấy lòng lão già kia như thế. Vậy mà lão cho tao ở trong cái phòng còn không bằng móng chân phòng con trai lão. Đúng thật là so với với máu mủ thì người ngoài như chúng ta chẳng là cái thá gì cả."
Bà đi một vòng quanh phòng, rồi khựng lại trước một khung ảnh đặt trên kệ gỗ quý.
Trong ảnh, một người phụ nữ có đôi mắt đen láy và nụ cười dịu dàng đang bế trên tay đứa trẻ chừng bốn, năm tuổi. Đứa trẻ cũng cười rất tươi.
Mẹ cô nhíu mày, một tia nghi hoặc thoáng qua nét mặt bà. Nhưng chưa kịp nói lời nào, Cố Băng đã từ bên ngoài trở về.
Hắn đứng sững lại ở cửa, tầm mắt rơi thẳng lên khung ảnh trong tay bà.
"Bây giờ dì... đang làm gì vậy hả?"
Mẹ giật mình, rất nhanh trở về bộ dáng mềm yếu thường ngày: "Cố Băng... con về rồi à? Dì mang cơm lên cho con nhưng vì không thấy con đâu cho nên..."
Không đợi mẹ cô nói hết, Cố Băng sải ba bước lớn, tốc độ cực nhanh đến trước mặt mẹ cô, vươn tay túm mạnh tóc bà.
Mẹ loạng choạng đứng không vững ngã xuống sàn, khung ảnh trên tay rơi xuống đất, vỡ toang.
Thiếu niên mới lớn sức lực áp đảo hoàn toàn. Hắn lôi bà như lôi một con thú ra khỏi phòng, quăng mạnh vào lan can hành lang.
Ánh mắt hắn tối tăm không chút ánh sáng, nhìn xuống bà từ trên cao.
"Tôi đã nhẫn nhịn rồi, dì à, phải biết thân biết phận chứ."
"Sống như ký sinh trùng hút máu người khác, vậy thì cứ cúi đầu mà sống đi."
Cố Băng nhấc chân, giẫm mạnh lên mắt cá chân mẹ cô.
Hắn cười khẩy: "Ngay cả phép lịch sự cơ bản là cởi giày trước khi bước vào phòng người khác mà dì cũng không biết. Có biết tôi trân trọng căn phòng này thế nào không? Sao dì dám làm bẩn nó chứ?"
Không biết cơn đau hay nỗi sợ khiến mẹ cô không ngừng run rẩy.
Bà chắp hai tay lại, hèn hạ quỳ dưới chân Cố Băng.
"Dì... dì sai rồi..."
"Xin con... tha thứ cho dì..."