Cô không khóc.
Đúng là cô hơi sợ Cố Băng, nhưng nỗi sợ ấy chưa đủ lớn để khiến cô phải rơi nước mắt vì những trò đùa ác ý của hắn.
Cho dù hắn có hành hạ cô nhiều hơn nữa, cô cũng sẽ không khóc.
Đúng lúc ấy, ba dượng và mẹ bất chợt trở về.
Thấy Cố Băng đang cầm kéo ấn lên mặt cô, mẹ kinh hãi chạy đến ôm chầm lấy cô. Ánh mắt bà đầy hoảng sợ nhìn hắn: "Cố Băng! Con... con đang làm gì vậy?"
Cố Tư Trung mặt đỏ gay, lao tới tát Cố Băng một cái, hắn ngã sấp xuống sàn.
"Thằng nghiệt súc! Nó là em gái mày!"
Ông gần như nổi trận lôi đình, dùng chân trái đá thật mạnh vào bụng hắn. Sức lực của một người trưởng thành vốn đã rất lớn, huống hồ Cố Băng chỉ là thiếu niên. Ăn trọn một cú đá như thế, hắn cong người, phun ra một búng máu tươi.
Lạc Tô Tô được mẹ ôm trong lòng, yên lặng nhìn biểu cảm trên mặt Cố Băng.
Hắn rõ ràng bị đánh rất đau, cơ mặt khẽ run, nuốt xuống máu trong miệng. Nhưng trong đôi mắt hắn lại không tồn tại chút sợ hãi nào, dù gò má đã bầm tím, khoé miệng còn đang chảy máu.
Sau những gì Cố Băng làm với cô, lẽ ra cô nên để ba dượng đánh hắn một trận cho hả dạ mới đúng. Nhưng cô lại làm điều ngược lại.
Lạc Tô Tô đứng chắn trước mặt Cố Băng, nhỏ giọng nói với Cố Tư Trung: "Dượng đừng đánh anh ấy... là con nhờ anh ấy cắt tóc cho con."
Lâu lắm rồi cô mới nói một câu dài như vậy.
Bởi vì từ nhỏ, mẹ thường xuyên bỏ cô ở nhà một mình. Bà ngoại thì lớn tuổi, lại bị tai biến nhẹ, chỉ ú ớ được đôi ba câu. Không ai nói chuyện cùng, cô chậm nói. Sau này lớn lên, cô cũng không thích mở miệng nữa.
Cố Tư Trung nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp, rồi lạnh mặt lườm Cố Băng một cái. Ông cúi người xuống đối diện với cô, nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô, dịu giọng: "Tô Tô, con không cần sợ. Nếu Cố Băng bắt nạt con, cứ nói cho ba biết. Ba sẽ dạy lại nó."
Cô không đáp, chỉ chậm rãi gật đầu.
Mẹ bước đến bế cô lên: "Chân con sao lại chảy máu thế này? Mau, để mẹ bôi thuốc cho con."
Cô tựa cằm lên vai mẹ, cụp mắt xuống, nhìn Cố Băng đang nằm thê thảm dưới sàn nhà.
Hắn đưa tay lau máu ở khoé môi, gương mặt lạnh lùng, cũng đang nhìn thẳng vào mắt cô.
—
Chẳng hiểu sao sau cái ngày cô đứng ra bênh vực Cố Băng trước mặt ba dượng, hắn không những không cảm kích mà còn ra tay với cô tàn độc hơn.
Hắn nhốt cô ngoài ban công suốt đêm trong cái lạnh cắt da cắt thịt, đẩy cô ngã xuống cầu thang, thả chuột và gián hôi vào trong chăn màn của cô.
Cố Băng làm đủ mọi chuyện kinh khủng với cô, cứ như thể cô là kẻ thù gϊếŧ cha gϊếŧ mẹ hắn vậy.
Chuyện cô bị hắn ức hϊếp, cô không kể với mẹ và ba dượng, không phải vì cô sợ Cố Băng, mà bởi cô cảm thấy nếu mình nói ra, hắn có thể sẽ bị ba dượng đánh chết.
Giống như bây giờ.
Đêm muộn, căn biệt thự chìm trong không gian yên tĩnh.
Phòng làm việc của ba dượng sáng đèn, từ bên trong phòng vọng ra âm thanh xô xát lớn, thu hút sự chú ý của Lạc Tô Tô.
Cô cầm cốc nước vừa rót xong tiến lại gần cửa phòng, cánh cửa khép hờ, ánh sáng le lói từ trong phòng tràn ra ngoài. Biến thành một vệt sáng đổ dài vào màn đêm.
Lạc Tô Tô nín thở, đưa mắt nhìn qua khe cửa.
Thiếu niên bị đánh nằm bò dưới sàn, máu mũi cùng máu miệng chảy xuống từ mặt hắn, giống như những đốm hoa đỏ nở rộ trên sàn đá lạnh lẽo.
Biểu cảm trên mặt ba dượng cực kỳ cay nghiệt, khác hoàn toàn với dáng vẻ dịu dàng khi ông đối xử với cô. Lạc Tô Tô bỗng thấy giật mình.
Cố Tư Trung cầm thắt lưng vụt Cố Băng rất dã man, lưng hắn chằng chịt vết rách, rõ ràng đây chẳng phải lần đầu hắn bị đánh như vậy.
Dường như cảm nhận được ánh mắt có người đang nhìn, Cố Băng lạnh lùng ngẩng đầu lên đối diện với cô.
Cô siết chặt cốc nước trên tay, đứng trốn một góc.
Đợi cho ba dượng trút giận xong rồi, không gian lại trở về sự im ắng vốn có.
Cố Tư Trung vừa đi khuất, Lạc Tô Tô mới chầm chậm bước vào trong phòng.
Cố Băng chống tay gượng dậy từ dưới sàn, hắn bị đánh rất thảm, trên da la liệt những đường roi đẫm máu. Lưng, bắp chân, cánh tay, không một chỗ nào lành lặn.
Hắn làm như chẳng có gì xảy ra, hờ hững quệt đi máu chảy từ thái dương.
Thấy cô luôn nhìn mình, hắn nhếch môi cười lạnh: "Thấy tao thế này mày sung sướиɠ lắm nhỉ?"
Cô im lặng. Có lẽ hắn đang rất đau, không giở trò bắt nạt cô được nữa, chỉ liếc cô một cái rồi xoay người định rời đi.
Lạc Tô Tô khẽ chớp mắt, đột nhiên vươn tay giữ lấy hắn.
Cố Băng nhìn xuống cổ tay bị cô nắm, rồi nhìn lên mặt cô.
Giọng hắn cực kỳ mất kiên nhẫn: "Biến đi."
Làm như không nghe thấy lời hắn vừa nói, cô nhìn chằm chằm vết rách trên khoé môi hắn. Qua ba giây, bỗng nhiên khẽ giọng hỏi: "Anh có đau không?"