Chương 4: Mày khóc đi

Nước ập vào miệng, tràn vào mũi, khiến Lạc Tô Tô ho sặc sụa. Từng dòng nước lạnh giá tràn thẳng vào phổi cô.

Theo bản năng sinh tồn, cô vùng vẫy, nhưng càng chống cự thì Cố Băng càng ấn mạnh đầu cô xuống, không cho cô bất kỳ cơ hội nào ngoi lên.

"Cậu chủ! Dừng tay lại đi ạ... sẽ chết người mất!"

"Cậu chủ!"

Bất chấp tiếng la hét can ngăn của giúp việc, ý cười trên mặt Cố Băng dữ tợn, hắn đè mạnh đầu cô xuống nước. Đến khi cảm giác nghẹt thở gần như gϊếŧ chết cô, hắn mới chậm rãi kéo cô lên.

Lạc Tô Tô quỳ sụp xuống đất, ho liên hồi, thanh âm hít khí nặng nề. L*иg ngực như muốn nổ tung. Nhưng chưa đến một phút, Cố Băng lại dìm cô xuống lần nữa.

Bọt trắng xoá văng tung tóe, bắn lên xương mày hắn rồi men theo khóe mắt chảy xuống, tạo thành ảo giác như hắn đang rơi lệ. Nhưng trái ngược hoàn toàn, hành động của hắn quá tàn nhẫn.

Hắn túm lấy tóc cô, giật phắt lên khỏi mặt nước rồi ném mạnh cô xuống nền đá lạnh. Lực ném tàn bạo khiến nội tạng trong người cô như bị đảo lộn, đau đến mức hơi thở nghẹn lại trong cổ.

Lưng Lạc Tô Tô va mạnh vào thành đài phun nước, cơn đau lan dọc sống lưng, cô cong người, trong miệng nổi lên vị máu tanh nồng.

Cố Băng nắm nhẹ cằm cô, ở trong con ngươi đen kịt của hắn phản chiếu bộ dạng cô chật vật. Hắn mỉm cười nói với cô: "Lạc Tô Tô, nhiệt độ cơ thể của mày bây giờ vô cùng tuyệt vời."



Lạc Tô Tô sốt cao suốt đêm.

Cơ thể cô vốn đã hay ốm yếu, lại bị Cố Băng dìm suýt chết ngạt dưới nước, không trụ vững nên liền đổ bệnh.

Giúp việc trong nhà không ai dám báo cáo bệnh tình của cô cho Cố Tư Trung. Vụ hỗn loạn trong bữa ăn lần trước bọn họ đã chịu đủ khổ sở. Nếu Cố Tư Trung biết được sự việc ngày hôm nay nữa... họ chắc chắn không gánh nổi trận lôi đình của ông.

Dì Trần ngồi cạnh giường, dùng khăn ấm chườm trán cho cô, giọng lo lắng: "Sao cậu chủ lại làm như vậy chứ? Nếu ông chủ biết thì sẽ đánh chết cậu mất."

Lạc Tô Tô mê man mở mắt. Cơn nóng khiến tầm nhìn của cô trở nên mông lung. Cô nhìn về phía cửa.

Cố Băng đang đứng dựa lưng vào đó, ánh đèn vàng hắt lên người hắn, kéo bóng hắn đổ dài trên sàn nhà.

Giống như ác quỷ từ dưới luyện ngục chui lên.

"Chuyện lần trước cậu bỏ thủy tinh vào bát cơm của con bé... tôi đã giúp cậu giấu ông chủ. Một lần có thể không bị nghi ngờ, nhưng lần này cậu làm thế... tôi sợ không giấu nổi nữa."

Nghe dì Trần nói, Cố Băng cũng không hề tỏ ra sợ hãi. Hắn cười: "Em gái không ngoan thì anh trai phải dạy bảo chút. Dì yên tâm, ba yêu thương tôi như thế, sẽ không trách phạt đâu."



Ngày hôm sau, Lạc Tô Tô cắt sốt.

Cô không biết có phải Cố Băng cố ý ra lệnh cho giúp việc hay không, nhưng nguyên cả ngày chẳng ai cho cô ăn gì.

Bình thường cô ăn cũng không nhiều, nhưng ốm một trận nặng như vậy, nếu không ăn uống gì thì cơ thể không hồi phục nổi.

Chiều tối, Lạc Tô Tô cố gắng gượng dậy, tự mình đi xuống bếp nấu đồ ăn.

Tuy còn nhỏ, nhưng mấy món đơn giản cô vẫn tự làm được. Trước đây sống với bà ngoại, vì bà già yếu, mẹ lại thường xuyên không về nhà, cô phải tự chăm sóc bản thân và nấu cơm cho bà.

Nấu xong một bát cháo, Lạc Tô Tô đi tìm cái bát. Giá bát quá cao so với chiều cao của cô. Cô kiễng chân một lúc cũng không với tới. Đột nhiên, cánh tay từ phía sau duỗi đến, lấy xuống giúp cô một cái bát sứ.

Giọng nói lười nhác của Cố Băng vang lên: "Muốn lấy cái này à?"

Hắn liếc mắt nhìn cô, giơ cái bát trong tay lên.

Trán Lạc Tô Tô khẽ chạm vào ngực hắn, cô lùi về sau một chút, ngẩng đầu đón lấy ánh mắt hắn, gật gật đầu.

Hắn mỉm cười.

Rồi đột nhiên thả tay.

Cái bát sứ rơi xuống đất, vang lên tiếng đổ vỡ chói tai.

Một mảnh vỡ sượt qua mu bàn chân trần của Lạc Tô Tô, đau nhói, rách da chảy máu.

Cố Băng giơ tay bóp mạnh cằm cô, ép cô đối mặt với khuôn mặt lạnh lùng của hắn. Hắn nhếch môi cười, với lấy cây kéo trên bàn bếp, dùng mũi kéo lướt một đường lên má cô.

Hắn hỏi: "Mày có biết điều tao không thích nhất ở mày là gì không?"

Cô yên lặng nhìn hắn, không nói gì.

"Ánh mắt đó." Mũi kéo lạnh lẽo từ từ lướt lên, dừng lại ở trên mí mắt Lạc Tô Tô: "Tao không thích cách mày nhìn tao."

"Lạc Tô Tô, mày khóc đi. Khóc rồi thì tao tha cho mày."