Chương 3: Nhiệt độ cơ thể người

Lạc Tô Tô nhanh chóng được đưa đến bệnh viện nội soi dạ dày để gắp dị vật ra. May mắn cấp cứu kịp thời nên không gây tổn thương quá nặng.

Nhưng kẻ trộn thủy tinh vào cơm của cô thật sự ác độc. Bác sĩ điều trị nói nếu những mảnh thuỷ tinh này bị mài nhỏ hơn nữa và găm vào thành ruột hoặc dạ dày, có thể gây xuất huyết nội, cực kỳ nguy hiểm.

Mẹ cô khóc ngất. Ba dượng ôm vai bà, trấn an: "Tai nạn này là do anh quản người không nghiêm. Anh hứa với em, sau này sẽ không có chuyện như vậy nữa."

Ông đích thân điều tra suốt nhiều ngày, nhưng cuối cùng vẫn không tìm ra thủ phạm. Vụ hỗn loạn ở nhà ăn kết thúc bằng việc toàn bộ giúp việc phục vụ bữa ăn hôm đó bị đuổi khỏi biệt thự.

Một tuần sau, Lạc Tô Tô xuất viện trở về nhà.

Ba dượng và mẹ vốn đã lên kế hoạch đi hưởng tuần trăng mật từ trước, nhưng vì tai nạn của cô nên phải hoãn lại. Mẹ nắm tay cô, lo lắng hỏi: "Tô Tô, con ở nhà một mình có ổn không? Hay là mẹ không đi nữa?"

Cố Tư Trung đưa vali cho giúp việc mang lên xe, rồi nói: "Em đừng lo. Ở nhà đã có Cố Băng chăm sóc cho Tô Tô rồi."

Ánh mắt mẹ hơi do dự nhìn sang Cố Băng. Hắn đang khoanh tay, tựa lưng vào khung cửa, yên lặng nhìn cảnh một nhà ba người hỏi han lẫn nhau, ấm áp vô cùng. Nghe Cố Tư Trung nói vậy, hắn chỉ hơi mỉm cười: "Ba nói đúng. Dì cứ yên tâm, con sẽ chăm sóc em gái thật tốt."

Sau đó, đôi đồng tử xanh u u tối của hắn lướt sang người cô. Cố Băng nghiêng đầu, duỗi tay về phía cô, giọng hạ xuống mức dịu dàng nhất.

"Em gái, đến đây."

Cô nhìn chằm chằm bàn tay hắn đang đưa ra, không nói gì, chậm rãi bước tới. Năm ngón tay nhỏ bé l*иg vào bàn tay của Cố Băng. Cô đứng bên cạnh hắn.

Nhìn hai anh em hòa thuận như vậy, mẹ cô như trút được tảng đá đè nặng trong lòng. Bà thở phào, dịu dàng nói: "Vậy dì nhờ con trông em nhé. Tô Tô, ở nhà với anh nhớ ngoan ngoãn."

Cô gật đầu với mẹ.

Chiếc xe hơi đắt tiền đi vào lối chính của biệt thự. Giúp việc chuyển hành lý lên xe cho mẹ và ba dượng. Lạc Tô Tô đứng im nhìn theo cho đến khi chiếc xe dần dần khuất xa.

Đang còn trầm ngâm, bên tai cô bỗng vang lên giọng nói lười biếng của Cố Băng: "Mày đang nghĩ gì thế?"

Tâm trí cô bị kéo về thực tại. Cô đối mặt với ánh mắt hắn.

Bị nhìn thẳng như vậy, có vẻ Cố Băng không hài lòng. Hắn khẽ nhướng mày, dùng ngón tay ấn lên trán cô.

"Trả lời đi, miệng câm à?"

Lạc Tô Tô im lặng vài giây, rồi cúi mắt nhìn bàn tay cô đang l*иg trong tay hắn.

Cô nói nhỏ: "Tay anh lạnh quá."

Cô thực sự thấy lạ, nhiệt độ người bình thường trung bình là 36°C, vậy mà tay hắn lạnh đến mức khiến cô cảm tưởng như không thuộc về con người.

Giống như đang chạm vào lớp vảy lạnh lẽo của một con mãng xà. Xúc cảm kỳ dị từ gan bàn tay chậm rãi bò lêи đỉиɦ đầu, Lạc Tô Tô thấy hơi sợ.

Có lẽ không ngờ cô lại nói câu đó, Cố Băng bật cười.

Khi hắn cười rộ, gương mặt trở nên đặc biệt anh tuấn. Khóe mi cong, khóe môi cong, trên má trái còn hiện lên một đồng điếu nhỏ. Khác hẳn với vẻ hờ hững ban nãy, sáng chói đến mức khiến người đối diện cảm thấy hoa mắt.

Hắn cười không ngừng, như thể vừa nghe chuyện hài nhất thế gian. Vừa cười vừa nói: "Mày biết không, Lạc Tô Tô... nhiệt độ cơ thể con người khi chết còn có thể xuống đến 15°C đấy."

Bàn tay hắn rút khỏi tay cô. Cảm giác lạnh lẽo biến mất, ngay sau đó da đầu cô truyền tới sự tê dại khi bị kéo căng. Cố Băng nắm tóc cô, dùng sức giật mạnh, khiến đầu cô ngửa ra sau.

Bỗng nhiên hắn ngừng cười, từ trên cao thản nhiên nhìn xuống cô. Thái độ thay đổi chỉ trong chớp mắt.

"Mày tò mò mà. Vậy để tao cho mày trải nghiệm thử chút nhé."

Dứt lời, hắn kéo thật mạnh tóc cô. Lạc Tô Tô đứng không vững, lập tức bị hắn kéo ngã xuống sàn.

Trên đỉnh đầu đau nhói vì bị giật tóc. Cố Băng không nói một lời, cứ thế lôi cô một mạch ra trước đài phun nước ở sân vườn. Dưới ánh mắt hoảng sợ của giúp việc, hắn nhấc bổng cô lên như nhấc một con thú nhỏ, rồi ném thẳng cô xuống nước.