Chương 2: Chào mừng đến địa ngục của tao

"Tô Tô à, con thấy đã quen với cuộc sống mới chưa?"

Bát của Lạc Tô Tô nhiều hơn một miếng đùi gà. Nghe Cố Tư Trung ân cần hỏi, tầm mắt cô lại vô thức bay về phía Cố Băng.

Không ngờ hắn cũng đang chăm chú nhìn cô.

Ánh mắt hắn sâu thăm thẳm, tối tăm vô tận.

Ngay khi hai ánh mắt chạm nhau, Cố Băng mỉm cười với cô. Rõ ràng chỉ là một nụ cười nhẹ rất bình thường, nhưng cô lại thấy ở trong ý cười lộ ra dữ tợn.

Đầu ngón tay cô khẽ run lên. Cô giả vờ không nhìn thấy, cúi gằm mặt xúc cơm trong bát, lễ phép trả lời Cố Tư Trung: "Con quen rồi ạ."

Cố Tư Trung nói: "Nếu không thoải mái chỗ nào, cứ nói với ba nhé. Từ lúc con bước chân vào ngôi nhà này, ba đã xem con như con gái ruột của mình rồi."

Lạc Tô Tô không đáp thêm gì nữa.

Thật lòng cô có chút không quen với đãi ngộ như thế này.

Mặc dù cô biết, Cố Tư Trung vì yêu mẹ nên mới dành tình cảm cho cô nhiều đến thế. Nhưng cô luôn có cảm giác mình đang cướp đi hạnh phúc của người khác.

Rõ ràng Cố Tư Trung mới là cha ruột của Cố Băng, vậy mà suốt bữa ăn ông luôn ân cần với cô nhưng lại chẳng buồn đoái hoài đến con trai mình dù chỉ một chút.

Cô cụp mi mắt, xúc cơm đưa vào miệng.

Ngay khi nhai miếng cơm đầu tiên, đầu lưỡi cô dâng lên cảm giác đau nhói như bị thứ gì sắc bén cứa qua.

Trán Lạc Tô Tô thấm ướt một tầng mồ hôi mỏng, cô há miệng, nhổ ra một miếng thủy tinh hoà lẫn ở trong máu tươi.

Mặt mẹ tái mét. Bà lập tức đưa tay móc vào họng cô: "Tô Tô! Nôn ra! Nôn ra đi con!"

Dạ dày Lạc Tô Tô co thắt dữ dội, cuồn cuộn trào lên cơn trướng. Cảm giác buồn nôn ập đến, cô siết chặt cánh tay mẹ, khóe mắt chảy ra nước mắt sinh lý, sau đó cong người nôn thốc nôn tháo.

Mẹ vỗ lưng giúp cô, l*иg ngực bà run rẩy, vừa khóc vừa ôm chặt lấy cô.

Cố Tư Trung dường như cũng rất tức giận. Ông hất mạnh bàn ăn xuống đất. Sự va chạm giữa vật cứng và mặt sàn mạnh đến mức khiến bốn phía mặt tường rung lên, bát đũa vỡ tan tành khắp nơi.

Gian phòng ăn mới phút trước còn đang ấm áp như thế giờ chẳng khác gì một bãi chiến trường.

"Đầu bếp nấu ăn hôm nay là ai? Cút vào đây cho tao!"

Tiếng gầm của Cố Tư Trung khiến tất cả mọi người sợ đến mức không ai dám lên tiếng. Đám giúp việc chỉ biết cúi mặt, thấp thỏm không yên nghi ngờ lẫn nhau.

"Hôm nay mà không tìm ra đứa gây chuyện này, tao tống cổ tất cả chúng mày vào tù!"

Lạc Tô Tô tựa vào vai mẹ, yên lặng nghe tiếng mẹ khóc, tiếng ba dượng quát tháo, tiếng những người giúp việc liên tục thanh minh cho tội danh họ không hề gây ra.

Ánh mắt cô lại một lần nữa rơi lên người Cố Băng.

Ở trong hỗn loạn, hắn từ đầu đến cuối đều đứng ngoài cuộc, nguội lạnh vô tình quan sát tất thảy.

Khoé môi cùng đôi mắt hắn khe khẽ cong lên, như trăng lưỡi liềm treo giữa trời đêm.

Nốt ruồi chi lệ cuối đuôi mắt ẩn hiện dưới những sợi tóc đen, ánh sáng phản chiếu lên làn da trắng nhợt khiến hắn trông chẳng khác gì một con ma cà rồng hút máu sống trong lâu đài cổ.

Con ma cà rồng nhe nanh cắn vào cổ cô.

Trái tim Lạc Tô Tô run rẩy.

Rõ ràng hắn cười, mà ý cười kia không chạm đến nơi đáy mắt.

Đôi môi Cố Băng hơi mở ra lại khép vào, dùng khẩu hình miệng thầm thì với cô.

"Chào mừng đến với địa ngục của tao."