Chương 1: Gặp anh trai kế

"Tô Tô, con chào ba đi."

Lạc Tô Tô chớp đôi mắt to, nhìn người đàn ông trung niên đứng trước mặt mình.

Cố Tư Trung là người chồng thứ sáu của mẹ cô.

Ông đã hơn năm mươi tuổi, nơi khóe mắt hằn rõ những nếp nhăn của thời gian. Mái tóc hoa râm điểm vài sợi bạc trắng như cước, nhưng dù quá tuổi ngũ tuần, khí chất phong độ của ông vẫn không hề suy giảm. Rõ ràng là người có tiền.

Còn mẹ cô thì luôn thích đàn ông có tiền.

Tuy bà đã qua một lần sinh nở, nhưng nhan sắc vẫn thướt tha như thuở thiếu nữ. Cũng chính vì xinh đẹp mà không ít đàn ông say mê bà ấy. Đây đã là lần thứ sáu bà tái giá, những cuộc hôn nhân trước đó nhiều lắm cũng chỉ kéo dài một, hai năm rồi đổ vỡ.

Cô sớm quen rồi.

Lạc Tô Tô ngoan ngoãn cụp mắt xuống, khẽ siết lấy tay mẹ, nhẹ giọng gọi một tiếng: "Ba."

Cố Tư Trung dường như rất hài lòng. Mỉm cười xoa đầu cô: "Ngoan lắm, con là Tô Tô phải không?"

Cô không đáp lại câu hỏi của ông, chỉ chậm rãi gật đầu.

Cố Tư Trung đột nhiên kéo một cậu con trai đến trước mặt cô, ông nói: "Đây là con trai ta, lớn hơn con bốn tuổi. Từ nay về sau nó sẽ là anh trai của con. Cố Băng, chào dì và em đi."

Qua một giây yên lặng. Rồi một thanh âm nhẹ nhàng, hờ hững, giống như cố ý kéo dài âm cuối, bay vào ốc tai Lạc Tô Tô.

"Chào dì, chào em gái."

Cô ngẩng đầu lên, đυ.ng phải đôi mắt đen như mực của thiếu niên khoảng mười hai tuổi.

Hắn có đôi mắt rất đen. Lạc Tô Tô đã nghĩ thế.

Ngũ quan thiếu niên chưa nảy nở hoàn toàn, nhưng từng đường nét đều đẹp một cách nổi bật. Thấy cô nhìn mình, hắn mỉm cười, đuôi mắt nhẹ nhếch lên tạo thành một đường cong tinh tế.

Tranh chấp mẹ kế con chồng thường thấy không xảy ra, mẹ mừng rỡ nắm lấy tay Cố Băng, xúc động lau nước mắt, nghẹn ngào nói với hắn: "Từ giờ trở đi dì sẽ thay mẹ con chăm sóc con... gia đình chúng ta hãy yêu thương nhau thật nhiều nhé!"

Cố Băng liếc nhìn bàn tay mẹ cô đang nắm tay hắn. Hắn khẽ híp mắt, vẫn cười: "Vâng, dì."

Dù đang cười, nhưng cô rõ ràng trông thấy sự lạnh lẽo như băng tuyết tan rã ẩn dưới đáy mắt đen tối của hắn.

Lạc Tô Tô dựa vào giác quan nhạy bén mà nhận thức rõ ràng, sự ác ý gần như lấp đầy từng hơi thở của Cố Băng.

Ánh mắt hắn khi nhìn cô và mẹ, giống như đang nhìn sâu kiến dưới chân mình vậy.

_

"Tô Tô, hôm nay ngồi máy bay lâu như thế, con có mệt không?"

Mẹ ngồi bên giường lau tóc cho cô, bà dịu dàng hỏi.

Hai mẹ con cô vốn không sống ở thành phố này. Nơi cô lớn lên chỉ là một huyện nhỏ, chẳng phồn hoa, giàu có như Thịnh Kinh.

Sau khi gặp Cố Tư Trung, ông đề nghị đưa hai mẹ con đến đây sống. Mẹ liền vội vàng dắt cô bay đến thành phố xa lạ này.

Lạc Tô Tô vân vê ngọn tóc trong tay, đáp khẽ: "Không mệt ạ."

"Ngoan lắm." Mẹ cười hài lòng.

Bà vuốt nhẹ gò má non nớt của cô, nâng cằm cô lên. Đã rất lâu rồi, mẹ mới nói với cô một câu dài như vậy.

"Con nhìn căn phòng này xem, giường ngủ ba dượng sắm cho con vừa lớn vừa rộng. Những ngày mưa sẽ không bị ướt. Mùa đông có máy sưởi, mái không dột, ấm áp vô cùng."

"Tủ quần áo của con nhiều vô số những bộ váy đẹp, mặc một lần nếu không thích nữa thì có thể vứt đi."

Đồng tử mắt mẹ lộ ra nhu hoà, lại hôn lên má Lạc Tô Tô.

"Tất cả những thứ này đều thuộc về con. Đều thuộc về mẹ con mình."

Cô ngắm nhìn đèn trần xa hoa tỏa ra ánh sáng vô cùng chói mắt kia. Lại đột nhiên nhớ tới ở nhà cũ ngày trước hai mẹ con sống cùng bà ngoại không có đèn điện, mỗi lần mua một cây nến tốn mất năm đồng, phải dùng tiết kiệm trong vài ba ngày, đốt hết sẽ không có nữa.

Còn bây giờ, ánh sáng là thứ chỉ cần bật lên liền có.

Mẹ hẳn đang rất vui. Bà ôm cô vào lòng, thầm thì nói với cô: "Cho nên là Tô Tô à, con phải sống chết giữ thật chặt những thứ không dễ gì có được này, biết chưa?"