Chỉ một cái…
Ánh mắt lạnh băng, khát máu như đang nhìn một xác chết. Mọi lời của Lâm Thần nghẹn lại trong cổ họng, máu trong người anh ta đông cứng.
“Xử lý đi.”
Lục Tẫn buông ba chữ, sau đó vác Tô Vãn quay người rời đi.
“Đồ điên! Thả tôi xuống!”
Tô Vãn vừa đánh vừa đạp. Nắm đấm rơi xuống lưng hắn, cứng như đá. Hắn không phản ứng, bước chân cũng không hề chậm lại. Cánh cửa nhà kính dần khép lại phía sau.
Tiếng Lâm Thần khàn giọng gào lên bị chặn đứng: “Vãn Vãn!”
…
Cô bị nhét vào ghế sau một chiếc xe đen. Cửa xe đóng sầm lại, âm thanh nặng nề như nắp quan tài khép kín.
Lục Tẫn lên xe.
“Lái đi.”
Cửa khóa.
“Dừng xe! Anh bắt cóc tôi!” Tô Vãn phát điên cạy chốt cửa, móng tay bật ra cũng không dừng.
“Dừng lại! Tôi muốn xuống xe!”
Ngoài cửa kính, đèn thành phố lùi nhanh.
Nhà kính biến mất trong màn đêm.
“Tiết kiệm sức đi.” Giọng Lục Tẫn vang lên bên cạnh.
Tô Vãn quay phắt lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn: “Tại sao? Anh lấy tư cách gì đối xử với tôi như vậy?”
Lục Tẫn không trả lời. Hắn đưa tay ra, như muốn chạm vào vết thương rỉ máu trên cổ cô. Tô Vãn lập tức co rúm, dồn mình vào góc xe, toàn thân run rẩy. Bàn tay hắn dừng giữa không trung, đầu ngón tay khẽ run. Rồi hắn cởϊ áσ khoác đen, ném lên người cô.
“Mặc vào.”
Hắn quay mặt nhìn ra cửa sổ, lạnh nhạt nói: “Em mặc ít quá.”
Lúc này Tô Vãn mới thấy lạnh, chiếc váy mỏng manh đến đáng thương. Nhưng cô vẫn hất phăng áo khoác xuống sàn như tránh một con rắn độc.
“Tôi không chạm vào đồ của anh.”
“Bẩn thỉu.”
Bóng lưng Lục Tẫn cứng lại.
Rất lâu sau đó, trong xe chỉ còn tiếng động cơ trầm đυ.c. Tô Vãn ôm chặt lấy mình, nước mắt lặng lẽ rơi thấm đẫm vạt váy. Cô cắn chặt môi dưới đến bật máu, cố không phát ra tiếng nức nở.
Chiếc xe rời khỏi khu trung tâm, men theo con đường núi uốn lượn đi lên cao. Ánh đèn thưa dần, cuối cùng chỉ còn lại luồng sáng từ đèn pha xé toạc màn đêm đặc quánh.
Trên đỉnh núi, một căn biệt thự rực sáng hiện ra như chiếc l*иg giam treo lơ lửng giữa vách đá. Cổng sắt tự động mở ra, xe chậm rãi tiến vào.
Qua ô cửa kính, Tô Vãn nhìn thấy khu vườn được cắt tỉa hoàn hảo nhưng lạnh lẽo đến vô hồn, đài phun nước khổng lồ im lìm… Và trước cửa biệt thự là hai hàng vệ sĩ áo đen đứng thẳng tắp, cúi đầu, không khác gì những pho tượng.
Xe dừng lại.
Lục Tẫn xuống trước, vòng qua phía cô mở cửa xe.