Tô Vãn Vãn sợ tới mức rùng mình, nói nhanh như bắn: "Chú út, cháu chỉ là đứng lâu quá nên chân hơi bị chuột rút, không... không phải sợ chú đâu."
"Được, không sợ tôi là tốt, vậy thì tiện cho việc thẩm vấn."
Thẩm vấn? Thẩm vấn cái gì?
Phó Chu Tẫn nhìn quanh một lượt, phát hiện từ lúc hắn vào đến giờ, cả sân vườn không có lấy một bóng dáng người làm nào.
"Phó Thời Tắc có nhà không?"
Tô Vãn Vãn nghi hoặc nhìn hắn: "Chú tìm Phó Thời Tắc làm gì?"
"Tìm nó ôn chuyện cũ."
"Anh ấy không có ở nhà!" Tô Vãn Vãn khẳng định chắc nịch, còn đặc biệt nhấn mạnh: "Chú út, Phó Thời Tắc đi chơi rồi, vẫn chưa về đâu. Hay là... lần sau chú lại tới tìm anh ấy nhé?"
Tầm mắt Phó Chu Tẫn dừng lại trên gương mặt nhỏ nhắn của cô.
Gương mặt này tinh tế xinh đẹp, thuần khiết như một tờ giấy trắng, nhưng mỗi câu nói thốt ra đều che giấu tâm tư riêng của mình.
Phó Chu Tẫn cười nhạt.
Cũng thông minh đấy, biết hắn đến đây với ý đồ xấu.
"Tô Vãn Vãn." Người đàn ông xoay xoay cổ tay, giọng điệu hờ hững: "Cháu nên nghĩ kỹ rồi hãy nói."
Hắn định đánh người đấy à? Tâm trạng Tô Vãn Vãn thấp thỏm, trán tì vào thân cây, từ từ trượt xuống.
"Chú..." Cô ngồi thụp xuống đất, hai tay bịt tai, bày ra dáng vẻ nhắm mắt chờ chết: “Chú… chú cứ đánh cháu đi!"
Đỉnh đầu vang lên một tiếng cười khẽ.
Tô Vãn Vãn ngẩn ra, thận trọng mở mắt, đột nhiên nhìn thấy gương mặt phóng đại của người đàn ông ngay sát cạnh mình.
Cô giật mình muốn lùi lại, nhưng gáy đã bị một bàn tay của hắn giữ chặt.
Cả người Tô Vãn Vãn cứng đờ, cảnh giác nhìn chằm chằm bàn tay hắn.
Chỉ thấy bàn tay đó lần theo gáy cô, từng chút một di chuyển lên trên.
Lòng bàn tay hắn hơi lạnh, lớp chai mỏng ma sát với làn da mịn màng của cô mang lại cảm giác ngứa ngáy xen lẫn sự đau nhói đe dọa, giống như một mũi dao sắc nhọn.
Tim Tô Vãn Vãn đập liên hồi, nỗi sợ hãi sinh ra khi tính mạng bị đe dọa khiến cô cực kỳ bất an.
Đúng lúc cô đang định nói gì đó, bàn tay kia đã dừng lại trên đỉnh đầu cô.
Phó Chu Tẫn nhẹ nhàng xoa đầu cô, động tác vô cùng dịu dàng: "Đầu óc không tệ, khá tròn đấy."
Tô Vãn Vãn sợ tới mức ôm chặt lấy đầu mình: "Có có có, Phó Thời Tắc anh ấy có ở nhà!!"
Phó Chu Tẫn nhéo nhéo gò má mềm mại của cô, mỉm cười hài lòng: "Ngoan lắm."
***
Phó Thời Tắc thấy Phó Chu Tẫn quay về thì phấn khích như khỉ trong sở thú nhảy lên nhảy xuống. Hết khoác vai bá cổ lại kéo tay người ta kể lể nỗi khổ sở vì thương nhớ suốt những năm qua.
Ngược lại, Phó Chu Tẫn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, bình thản đến mức gần như lạnh lùng.
"Chú út, chú tính xem, hai chú cháu mình bao lâu rồi chưa gặp nhau? Chú không thấy nhớ cháu một chút nào sao?"
Công việc kinh doanh của Phó Chu Tẫn ở nước ngoài, hắn rất hiếm khi quay về. Lần cuối cùng anh ta nhìn thấy hắn đã là chuyện của hai năm trước rồi.
"Dĩ nhiên rồi, lúc nào tôi cũng nhớ cậu mà." Người đàn ông tựa lưng ra sau, trong mắt hiện lên ý cười: "Chú út chính vì quá nhớ cậu nên mới đặc biệt về thăm cậu đấy."
Tô Vãn Vãn theo bản năng liếc nhìn người đàn ông đối diện.
Hắn gác hai tay lên thành ghế sofa, ngón tay kẹp điếu thuốc rủ xuống tự nhiên, tư thế ngồi phóng khoáng bất cần, khí chất lưu manh trên người cứ thế lộ rõ.