Chương 6: Hình như nhóc rất sợ tôi

Cô giống như một đóa hoa nhài được bảo vệ quá kỹ lưỡng, thanh tao, tĩnh lặng, mang vẻ trong trắng bẩm sinh, chưa từng bị vẩn đυ.c bởi những thứ nhơ nhớp của thế gian.

Đầu ngón tay Phó Chu Tẫn mân mê chiếc bật lửa, đôi mắt xanh hơi híp lại, thần sắc không rõ vui hay buồn.

"Tiểu thư Vãn Vãn, cô cứ hái trước đi, để tôi đi bê bình hoa ra." Dì Trần cười nói.

"Vâng ạ."

Dì Trần vừa rời khỏi vườn hoa, Tô Vãn Vãn đang định tiếp tục hái hoa thì điện thoại bỗng đổ chuông. Cô lấy điện thoại ra xem, vừa nghe máy vừa quay người định bước ra khỏi vườn hoa, bỗng chốc cả cơ thể đâm sầm vào một "bức tường thịt" cứng ngắc.

Điện thoại bị va rơi xuống, nhưng lại được một bàn tay chuẩn xác bắt gọn. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc xộc thẳng vào mũi.

"Tô Vãn Vãn, nhóc cứ thế mà đâm vào người khác à?"

Tô Vãn Vãn đột ngột ngẩng đầu. Bốn mắt nhìn nhau.

Là Phó Chu Tẫn!

Giỏ hoa rơi bộp xuống đất. Đồng tử Tô Vãn Vãn co rụt lại, cô lập tức nhấc chân định chạy trốn.

Nhưng giây tiếp theo cô lại vòng trở lại, đưa tay muốn cướp lấy chiếc điện thoại trong tay hắn.

Người đàn ông bỗng siết chặt các ngón tay.

Tô Vãn Vãn khẽ cau mày, luống cuống nhìn hắn.

Hắn thản nhiên nhìn cô, hoàn toàn không có ý định buông tay.

Tô Vãn Vãn cướp không nổi, trong lòng dâng lên cục tức.

Cái người này sao lại thế cơ chứ?

Thôi bỏ đi.

Tô Vãn Vãn dứt khoát từ bỏ, quay người tiếp tục chạy.

Cổ áo sau của cô đột nhiên bị thắt chặt. Cô cứ thế bị người ta xách ngược trở lại vị trí cũ như xách một con gà con.

"Gặp chú út mà cũng không chào một tiếng?" Người đàn ông chậm rãi cúi người, giọng điệu âm u: "Cháu, gái, nhỏ."

Tô Vãn Vãn rùng mình một cái, thận trọng lùi lại một bước nhỏ để nới rộng khoảng cách giữa hai người: "Cháu... chào chú út ạ."

Hắn giơ giơ chiếc điện thoại trong tay lên: "Không cần điện thoại nữa à?"

"Cần ạ!"

Chiếc điện thoại xoay một vòng trên tay hắn, rồi cuối cùng nằm gọn trong túi quần hắn.

Bàn tay Tô Vãn Vãn khựng lại giữa không trung.

Hắn liếc nhìn tay cô, rõ ràng biết rồi mà còn cố hỏi: "Hửm?"

Tô Vãn Vãn chỉ tay vào túi quần hắn, nhỏ giọng nhắc nhở: "Chú út, đó là... điện thoại của cháu."

"Biết rồi."

"Chú có thể trả lại cho cháu không?"

"Không thể."

"Chú!"

Đồ lưu manh vô lại!

Cô gái nhỏ phồng má, trông giống hệt một con cá nóc đang giận mà không dám nói.

Ánh mắt Phó Chu Tẫn tối sầm lại, hắn sải bước ép sát về phía cô.

Tô Vãn Vãn giật mình, theo bản năng lùi lại phía sau, lưng đập trúng thân cây quế.

Đôi giày da của người đàn ông chạm sát mũi giày cô, khoảng cách giữa hai người gần trong gang tấc.

Tô Vãn Vãn kinh hãi, lách người một cái thật mượt, trốn ra sau thân cây.

Hai tay cô bám chặt vào lớp vỏ cây xù xì, đôi mắt tròn xoe xinh đẹp mở lớn, đầy vẻ cảnh giác nhìn hắn.

Phó Chu Tẫn nheo đôi mắt xanh, hơi khom người, khóe miệng nở nụ cười tà mị: "Hình như nhóc rất sợ tôi?"

Lần nào gặp hắn cô cũng chạy.

Tô Vãn Vãn lắc đầu như trống bỏi.

Nói một cách chính xác, cô thực sự không phải sợ, mà là đang trốn.

Dù sao trước mắt cũng là một kẻ điên, máu lạnh vô tính, chưa kể hắn còn có ân oán với bố cô. Nếu dây dưa quá sâu với hắn, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi, thì e rằng sẽ chết lúc nào không hay.

Người đàn ông như Phó Chu Tẫn, không phải hạng người cô có thể dây vào.

Thế nên né được lúc nào thì hay lúc ấy, để giảm thiểu khả năng mình bị "thủ tiêu".

"Nói chuyện đi."