“Tiệc sinh nhật lần này để tôi bù lại sau, được không?”
“Không, không cần đâu ạ.”
Cô xoay người định chạy, không ngờ dải ruy băng sau lưng lại bị hắn giữ chặt, thân thể bị kéo giật về phía sau vì quán tính.
Hắn xoay cổ tay, dải ruy băng lập tức quấn quanh cổ tay hắn từng vòng.
Khoảng cách giữa hai người lại bị rút ngắn, hương đàn hương nhàn nhạt trên người hắn càng rõ rệt.
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt khẽ cong nhìn cô: “Chạy gì vậy?”
“…”
Không chạy, đợi bị chú xách lên như bao tải à?
Tô Vãn Vãn cứng người, gượng cười: “Chút út, chú khỏi bù, chỉ cần chú vui là được.”
“Đừng khách sáo với tiểu thúc thúc,” hắn vừa nói, vừa nhấc vạt váy ren của cô lên, chậm rãi lau đi vết máu còn dính trên tay, cười vô cùng tà tứ.
“Cháu, gái, nhỏ.”
Chiếc váy ren trắng tinh bị máu nhuộm đỏ, như một nàng tiên trong sáng vô tội bị ma quỷ kéo ra khỏi vùng ánh sáng, rơi vào thế giới u ám của hắn.
Tô Vãn Vãn đứng sững tại chỗ.
Không khí lạnh lẽo cuối cùng cũng tan đi theo từng bước chân của người đàn ông đó khi hắn rời khỏi.
Tô Vãn Vãn hoàn hồn rất nhanh, tiếp tục chạy về phía nơi tổ chức tiệc sinh nhật.
Chú Thành đã được đưa đến bệnh viện, hiện trường cũng được dọn dẹp sạch sẽ.
Mọi thứ trở lại bình thường.
Bữa tiệc sinh nhật vẫn diễn ra như dự định.
Ba ngày sau, Tô Vãn Vãn nghe người trong nhà họ Phó nói, tình hình của chú Thành không mấy lạc quan. Đầu bị thương nặng, dù cứu được thì nửa đời sau cũng phải ngồi xe lăn.
Tập đoàn Phó thị gần đây cũng gặp trục trặc, Phó thúc thúc và mọi người đều bận rộn từ sáng đến khuya, mệt mỏi vô cùng.
Tin Phó Chu Tẫn ra tay với chú Thành nhanh chóng lan khắp Phó gia, mọi người bàn tán xôn xao.
Hôm nay hoa trong vườn nở rộ rực rỡ, Tô Vãn Vãn đang cùng dì Trần định hái vài đóa mang đi cắm bình, thì thấy Phó Thời Tắc mặc áo bóng rổ không tay, ôm quả bóng bước vào.
Tô Vãn Vãn thấy sắc mặt anh không tốt, dừng tay hỏi: “Anh thua trận à?”
Phó Thời Tắc khịt mũi: “Tài chơi bóng của anh mà thua á?”
“Vậy ai chọc giận anh?”
“Còn ai vào đây? Mấy người hầu trong nhà lắm chuyện, cứ nói xấu tiểu thúc thúc sau lưng, anh nghe không nổi, chửi cho một trận.”
Phó gia đông người, người giúp việc cũng nhiều, dĩ nhiên có vài người không biết giữ miệng.
Nghĩ tới những chuyện mấy ngày gần đây, Tô Vãn Vãn chần chừ: “Phó Thời Tắc… chú Thành thật sự là gián điệp do đối thủ của tập đoàn Phó thị cài vào sao?”