Chương 4: Thật ra tôi là bạn thân nhất của ông ta

Tư thái của hắn lười nhác, mấy chiếc khuy áo trên cổ buông lơi, phong cách tùy tiện nhưng lại toát lên khí chất ngông nghênh, bất cần khó che giấu.

Phó Chu Tẫn dừng lại ở bậc thang cuối cùng, nghiêng mắt liếc cô: “Sao, bố nhóc chưa từng nhắc đến tôi à?”

Thật ra bố cô cũng từng nhắc tới người tên Phó Chu Tẫn này, nhưng đa phần là… không mấy tích cực.

“Bố cháu có nhắc tới chú.”

“Ông ấy nói gì?”

“Bố nói chú…” Tô Vãn Vãn ngập ngừng chọn từ: "Thường xuyên giành mối làm ăn với nhà cháu.”

Phó Chu Tẫn bật cười, không rõ vui buồn.

“Bố nhóc lừa nhóc đấy, thật ra tôi là bạn thân nhất của ông ta.”

“Nhưng bạn thân nhất của bố cháu là chú Phó mà.”

“Chẳng lẽ… tôi không phải họ Phó?”

“…”

Xin chú bớt nhận họ bừa đi.

Phó Chu Tẫn liếc nhìn cô từ đầu đến chân, nhớ lại cảnh tiệc sinh nhật vừa nãy, chợt hỏi: “Hôm nay là sinh nhật nhóc à?”

Cô gái nhỏ đội vương miện, mặc váy công chúa lộng lẫy, đôi mắt nai to tròn trong veo, xinh đẹp như búp bê sứ trong tủ kính.

Hai tay cô khẽ nâng váy, dải ruy băng thắt nơ phía sau lưng kéo dài quét đất, gương mặt trắng nõn như ngọc mang theo nét ngây thơ chưa hiểu sự đời.

Nhìn là biết được Tô Minh Tùng bảo vệ kỹ cỡ nào, thuần khiết đến lạ.

Tô Vãn Vãn hoàn hồn, khẽ gật đầu.

“Xin lỗi nhé, không biết hôm nay là sinh nhật của nhóc.” Phó Chu Tẫn liếc nhìn vết máu còn dính trên tay mình: "Vừa làm loạn bữa tiệc của nhóc rồi.”

Tô Vãn Vãn mở to mắt, kinh ngạc nhìn bàn tay còn dính máu của hắn.

Đây… không phải là máu của hắn.

Người ném chú Thành từ trên lầu xuống… là hắn sao?

Cô theo phản xạ siết chặt váy, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.

Phó Chu Tẫn nhận ra động tác lui về sau của cô, trong lòng bỗng nảy sinh hứng thú trêu chọc.

Hắn bước xuống từng bậc thang, chậm rãi tiến về phía cô.

Tô Vãn Vãn bị ép phải liên tục lùi lại.

“Tiệc sinh nhật lần này để tôi bù lại sau, được không?”

“Không, không cần đâu ạ.”

Cô xoay người định chạy, không ngờ dải ruy băng sau lưng lại bị hắn giữ chặt, cơ thể bị kéo giật về phía sau vì quán tính.

Hắn xoay cổ tay, dải ruy băng lập tức quấn quanh cổ tay hắn từng vòng.

Khoảng cách giữa hai người lại bị rút ngắn, hương đàn hương nhàn nhạt trên người hắn càng rõ rệt.

Hắn nghiêng đầu, ánh mắt khẽ cong nhìn cô: “Chạy gì vậy?”

“…”

Không chạy, đợi bị chú xách lên như bao tải à?

Tô Vãn Vãn cứng người, gượng cười: “Chút út, chú khỏi bù, chỉ cần chú vui là được.”

“Đừng khách sáo với chú út.” Hắn vừa nói, vừa nhấc vạt váy ren của cô lên, chậm rãi lau đi vết máu còn dính trên tay, nụ cười lạnh lẽo mà ác liệt.

“Cháu, gái, nhỏ.”

Chiếc váy ren trắng tinh bị máu nhuộm đỏ, như một nàng tiên trong sáng vô tội bị ma quỷ kéo ra khỏi vùng ánh sáng, rơi vào thế giới u ám của hắn.

Tô Vãn Vãn đứng sững tại chỗ.

Không khí lạnh lẽo cuối cùng cũng tan đi theo từng bước chân của người đàn ông đó khi hắn rời khỏi.

Tô Vãn Vãn nhanh chóng hoàn hồn, tiếp tục chạy về phía nơi tổ chức tiệc sinh nhật.

Chú Thành đã được đưa đến bệnh viện, hiện trường cũng được dọn dẹp sạch sẽ.

Mọi thứ trở lại bình thường.

Bữa tiệc sinh nhật vẫn diễn ra như dự định.

Ba ngày sau, Tô Vãn Vãn nghe người trong nhà họ Phó nói, tình hình của chú Thành không mấy lạc quan. Đầu bị thương nặng, dù cứu được thì nửa đời sau cũng phải ngồi xe lăn.