Chương 3

“Vãn Vãn, dù em mới đến nhà họ Phó được một tháng nhưng từ lúc em bước chân vào đây, em đã là người của nhà họ Phó rồi. Bố mẹ anh chính là bố mẹ em… anh chính là anh ruột của em!”

“Vì thế, sau này dù có chuyện gì xảy ra, nhà họ Phó mãi mãi là chỗ dựa của em!” Giọng anh ta trầm xuống, vỗ ngực thình thịch: “Hôm nay là sinh nhật đầu tiên em về nhà, với tư cách anh trai, không nói gì khác, bánh sinh nhật chắc chắn phải hoành tráng!”

Tô Vãn Vãn thấy lòng ấm lên.

Không ai có thể không cảm động trước tấm lòng ấy.

Nếu không có họ, có lẽ cô đã chẳng thể sớm bước ra khỏi bóng tối như thế.

Bốn tháng trước… đêm hôm đó là khoảnh khắc đen tối nhất trong đời cô.

Khi vừa thi xong đại học, cô bất ngờ nhận tin bố mẹ gặp tai nạn xe.

Khi chạy đến hiện trường, thứ duy nhất thấy được là thi thể bê bết máu của mẹ bị ép dưới thân xe.

Mẹ tử vong tại chỗ, còn bố thì bị lực va đập hất văng khỏi xe, rơi từ cầu treo xuống biển, đến giờ vẫn chưa tìm được thi thể.

Chỉ sau một đêm, cô trở thành đứa trẻ mồ côi, không còn người thân, không nơi nương tựa.

Chính sự xuất hiện của vợ chồng Phó Thường Lâm đã giúp cô có được chỗ dựa… không còn là con thuyền trôi nổi giữa biển khơi, đơn độc và tuyệt vọng không thấy tương lai.

Phó Thường Lâm là bạn cũ của bố cô, hồi trẻ từng bôn ba khắp nơi, cùng nhau làm ăn, tình cảm thân thiết chẳng kém anh em ruột.

Tang lễ của bố mẹ đều do họ đứng ra lo liệu, Tô Vãn Vãn luôn ghi nhớ ân nghĩa đó trong lòng.

Sau này, khi điểm thi đại học có kết quả, cô đậu vào Học viện Nghệ thuật Nam Ân ở thành phố Hưng Hải.

Trùng hợp là nhà họ Phó cũng ở Hưng Hải.

Để tiện chăm sóc trong thời gian cô học đại học, vợ chồng Phó Thường Lâm quyết định đưa cô về sống cùng tại nhà họ Phó.

Suốt một tháng qua, Tô Vãn Vãn sống trong Phó gia rất hạnh phúc.

Vợ chồng họ đối xử với cô vô cùng tốt, yêu thương như con ruột. Vì sinh nhật cô, họ còn thuê trọn gói khách sạn Hoa Luân, mời rất nhiều bạn bè và người nổi tiếng đến dự.

“Phó Thời Tắc… cảm ơn anh.”

Phó Thời Tắc sững người, rồi lại cười tươi như không có chuyện gì: “Người một nhà khách sáo gì chứ? Hôm nay không chỉ có bánh kem, còn có quà sinh nhật anh chuẩn bị cho em nữa. Chờ đi, anh đến liền!”

“Được… nhớ mua thêm một cái nạng.”

“Nạng? Mua cái đó làm gì? Ai bị gãy chân hả?”

“Anh.”

“?”

“Sau khi bị chú Phó đánh gãy chân là vừa xài tới luôn.”

“…”