Chương 15: Hy vọng mong manh

Hắn trực tiếp ngắt máy. Nhưng chỉ vài giây sau, đầu dây bên kia lại gọi tới.

Trong mắt Phó Chu Tẫn hiện lên vẻ mất kiên nhẫn, hắn nhấn nút nghe.

Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia đã truyền tới một giọng nói mềm mại ngọt ngào.

"Chú út, là cháu Tô Vãn Vãn đây."

Phó Chu Tẫn hơi ngẩn ra, đôi mày kiếm nhếch lên: "Không quen."

"..."

Trí nhớ của cá vàng còn tốt hơn chú đấy!

"Tìm tôi có việc gì?"

Tô Vãn Vãn "vâng" một tiếng, nhỏ nhẹ hỏi: "Chú út, chú có còn nhớ một việc rất quan trọng không?"

"Nói."

"Hôm qua chú đã cướp của cháu..."

"Hửm?"

Tô Vãn Vãn vội chuyển giọng: "Điện thoại của cháu vẫn còn ở chỗ chú, chú còn nhớ không?"

"Quên rồi."

"..."

"Vừa hay, tôi cũng có chuyện muốn hỏi nhóc."

Trong lòng Tô Vãn Vãn lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành: "Chuyện gì ạ?"

"Chuyện tối qua, nhóc có kể cho ai khác biết không?"

"Không có!" Tô Vãn Vãn sốt sắng giải thích: "Điện thoại cháu còn ở trong tay chú mà, cháu... cháu không dám."

"Nhưng anh cả tôi biết rồi."

"..."

Đầu dây bên kia truyền tới một tiếng cười của ác ma: "Nhóc nói xem nên làm thế nào đây?"

"?"

Cô thì làm được gì cơ chứ? Toàn bộ trên dưới nhà họ Phó có mấy trăm con người, mắt và tai lên đến hàng ngàn đôi, với cái kiểu nghênh ngang đi tra máy tính của chú Phó như hắn ngày hôm qua, người khác không biết mới là lạ ấy!

Tô Vãn Vãn cười gượng, khéo léo nhắc nhở: "Chú út, một khi chú đã chọn cách làm rùm beng như vậy, cháu nghĩ... chắc chú cũng không sợ bị người khác biết đâu nhỉ."

Người đàn ông cười khẽ: "Nhóc cũng thông minh đấy."

Đúng thật, hắn căn bản không lo lắng việc người nhà họ Phó biết chuyện này, đặc biệt là Phó Thường Lâm.

"Cảm ơn chú ạ." Tô Vãn Vãn lịch sự mỉm cười: "Chú út, vậy còn điện thoại của cháu..."

"Chờ đấy."

Chờ đấy là sao?

"Bây giờ không được ạ?"

"Không được."

"Tại sao?"

"Đang ở nước ngoài, không biết thuật dịch chuyển."

"Nước ngoài?"

Cô thật sự không ngờ hắn lại bay ra nước ngoài nhanh đến thế.

"Sao nào, trước khi đòi điện thoại từ người khác mà không chịu tìm hiểu trước à?" Người đàn ông lạnh lùng giễu cợt: "Tô Vãn Vãn, thành ý của nhóc đâu?"

"..."

Nghe hắn nói cứ như thể điện thoại không phải do hắn cướp không bằng vậy.

"Vậy chú muốn thành ý như thế nào?"

"Tự mình tìm hiểu đi."

Nói xong thì dứt khoát cúp điện thoại.

"..."

Nhìn màn hình điện thoại đã tối đen, Tô Vãn Vãn càng nghĩ càng tức. Cái người đàn ông này sao mà khó chiều thế không biết?

Cố Dao ghé sát lại nói: "Vãn Vãn, cậu sao thế? Mặt cậu..."

Bộp!

Cô trực tiếp đấm một cú vào chiếc gối ôm mới mua.

Cố Dao: "..."

Hóa ra thỏ con khi nổi giận lại đáng sợ đến thế sao!

A Sâm bước tới: "Anh Tẫn, lão Triệu vừa gọi điện tới nói muốn nói chuyện với anh."

Phó Chu Tẫn cất điện thoại, quay người rời đi: "Về nước."

"Đánh người xong rồi đi luôn sao? Không định đi đàm phán nữa ạ?"

"Có việc bận."

"??"

Sau một đêm tự trấn an bản thân, Tô Vãn Vãn quyết định nói chuyện lại với Phó Chu Tẫn một lần nữa.

Nhưng gọi điện cho hắn thì lại không có ai bắt máy, nhắn tin cũng chẳng thấy hồi âm.

Phó Thời Tắc thấy điện thoại của cô vẫn không liên lạc được, bèn chạy thẳng xuống nhà ăn: "Tô Vãn Vãn, sao thế? Em vẫn chưa tìm thấy điện thoại à?"

Tô Vãn Vãn ủ rũ cúi đầu: "Hy vọng mong manh lắm."

"Vãi, thằng lưu manh nào thế? Dám bắt nạt em đến mức này à? Chẳng phải chỉ là một cái điện thoại thôi sao? Hắn muốn tiền thì để anh đây chuyển cho hắn!" Phó Thời Tắc vừa nói vừa lấy điện thoại ra: "Đưa phương thức liên lạc của hắn cho anh, để anh nói chuyện với hắn!"