- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Chiết Thiên Nga
- Chương 14: Có thù tất báo
Chiết Thiên Nga
Chương 14: Có thù tất báo
"Phó Chu Tẫn?" Phó Thời Tắc gãi gãi đầu: "Chẳng lẽ ở thành phố Hưng Hải này còn có người thứ hai tên Phó Chu Tẫn sao?"
"Người em nói chính là chú út của anh, Phó Chu Tẫn."
Phó Thời Tắc cuối cùng cũng phản ứng lại, ánh mắt dò xét: "Tô Vãn Vãn, có phải chú út anh từng làm chuyện gì có lỗi với em không? Sao anh cứ cảm thấy em có thành kiến rất lớn với chú ấy nhỉ?"
Tô Vãn Vãn khựng lại, mím môi không đáp.
Đúng thật, như lời Phó Thời Tắc nói, Phó Chu Tẫn từng cứu mạng anh ta, chỉ dựa vào điểm này thì không cần lo lắng Phó Chu Tẫn sẽ làm gì anh ta. Hơn nữa bọn họ là chú cháu ruột, dù Phó Chu Tẫn có mất nhân tính đến đâu, nhưng khi đối mặt với người thân chắc hẳn vẫn còn chút cố kỵ.
Cô là một người ngoài mà ở đây nói xấu Phó Chu Tẫn thì xem ra có chút không thỏa đáng.
Tô Vãn Vãn mím môi cười: "Không có, đó chỉ là ảo giác của anh thôi."
"..."
"Nhưng mà anh có phương thức liên lạc của chú ấy không?"
"Có chứ, em tìm chú ấy có việc à?"
Tô Vãn Vãn lập tức lấy giấy bút ra: "Viết lên đây đi."
"Tô Vãn Vãn, điện thoại em đâu?"
Tô Vãn Vãn suy nghĩ một lát rồi nói: "Bị một tên lưu manh cướp rồi."
"Giờ lưu manh lộng hành đến thế à? Ngay cả điện thoại của em mà cũng dám cướp?"
"..."
Đâu chỉ có lộng hành, mà còn lộng hành đến mức có thể lấy mạng anh bất cứ lúc nào đấy.
"Viết nhanh đi mà, anh trai."
Tay Phó Thời Tắc khựng lại, ngẩng đầu lên với vẻ mặt khó mà tin nổi: "Tô Vãn Vãn, anh không nghe lầm đó chứ? Em vừa gọi anh là anh trai?!"
Phải biết rằng, cái đồ đáng ghét này từ lúc vào nhà họ Phó đến giờ chưa từng gọi anh ta một tiếng "anh trai" nào đâu nhé!
Tô Vãn Vãn giật lấy tờ giấy trên tay anh ta: "Anh trai, lần sau em nhất định sẽ đến xem anh chơi bóng rổ!"
Nói xong thì quay người chạy mất.
"..."
Phó Thời Tắc thu hồi tầm mắt, cúi người nhặt quả bóng rổ lên định rời đi, rồi lại chợt nhớ ra điều gì đó.
"Đợi đã!" Anh ta nhìn chai nước mật ong trong tay: "Chẳng phải mình vốn không thích uống rượu vang đỏ sao? Tại sao tối qua mình lại uống nhiều thế nhỉ?"
Tô Vãn Vãn vừa lấy được số điện thoại, cô lập tức mượn máy của Cố Dao gọi cho Phó Chu Tẫn.
Tại nước M, Đông Nam Á.
Đoàng!
Một người đàn ông bị ai đó đá văng ra khỏi phòng, rơi thẳng từ trên lầu xuống đất.
Tiếng va chạm khô khốc vang lên.
Phó Chu Tẫn tùy ý xả một loạt đạn quanh tứ chi của gã đàn ông, sau đó ném khẩu súng còn đang bốc khói cho A Sâm bên cạnh.
"Gửi tới cho lão Triệu, bảo lão cứu người đi."
A Sâm lập tức hiểu ý: "Rõ."
A Sâm gọi vài tên đàn em lôi kẻ đó ra ngoài.
"Anh Tẫn, chẳng phải trước đó anh nói chúng ta phải tuân thủ quy tắc của bọn họ sao?"
Trên chiếc găng tay da màu đen dính đầy máu người, mùi tanh nồng nặc.
Người đàn ông lộ vẻ chán ghét: "Quy tắc sinh ra là để phá bỏ."
Hắn cũng muốn nói chuyện tử tế với lão Triệu, dĩ hòa vi quý để làm ăn kiếm tiền. Nhưng ngặt nỗi có kẻ cứ thích tìm cái chết, cứ phải thấy máu mới chịu thôi.
"..."
A Sâm đi theo Phó Chu Tẫn nhiều năm, dĩ nhiên hiểu rõ mọi tâm tính của hắn.
Hắn là kẻ có thù tất báo, lại còn bắt buộc phải báo ngay tại chỗ.
Nếu không phải lão Triệu ép người quá đáng, thì Phó Chu Tẫn cũng không đời nào bỏ dở mọi việc để đặc biệt bay qua đây xả cơn giận này.
Phó Chu Tẫn lột găng tay ném vào thùng rác, vừa định rời đi thì điện thoại đột ngột đổ chuông.
Hắn lấy điện thoại ra xem.
Là số lạ.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Chiết Thiên Nga
- Chương 14: Có thù tất báo