- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Chiết Thiên Nga
- Chương 12: Anh em đơn thuần
Chiết Thiên Nga
Chương 12: Anh em đơn thuần
"Đã rõ."
"Còn nữa, tìm người trông chừng cô ấy."
A Sâm ngẩn ra một lúc mới phản ứng kịp người mà Phó Chu Tẫn đang nhắc đến là Tô Vãn Vãn: "Anh đang lo lắng cho sự an toàn của cô ấy sao?"
Đôi mắt xanh của Phó Chu Tẫn liếc sang: "Tôi rảnh rỗi đến thế à?"
Cũng đúng.
Đó là con gái của Tô Minh Tùng, nếu không vì chuyện con chip, chắc chắn anh Tẫn sẽ chẳng thèm liếc mắt nhìn cô lấy một cái.
"Vậy còn Phó Thời Tắc thì sao?"
Không chỉ bọn họ, mà rất nhiều người khác cũng đang săn tìm con chip này. Những gì họ nghĩ tới, kẻ khác chắc chắn cũng nghĩ ra được.
Phó Thường Lâm ra vào đều có vệ sĩ hộ tống, đám người đó rất khó ra tay. Nhưng Phó Thời Tắc thì khác, anh ta là con trai của Phó Thường Lâm, là sợi dây thừng tốt nhất để kìm hãm ông ta.
Người đàn ông dập điếu thuốc vào gạt tàn: "Kệ xác nó."
"..."
Học viện Nghệ thuật Nam Ân.
Sau khi tiết múa ballet buổi sáng kết thúc, Tô Vãn Vãn vào phòng thay đồ, bạn cùng phòng Cố Dao cũng đi theo vào.
"Vãn Vãn, lúc nãy Phó Thời Tắc nhờ tớ nhắn lại là lát nữa ăn cơm xong nhớ ra xem anh ấy chơi bóng."
"Không đi."
"Tại sao?"
"Cái trình chơi bóng của anh ấy á, xem anh ấy chơi chẳng thà xem trâu đi cày còn thú vị hơn."
Cố Dao xoa xoa cằm: "Vãn Vãn, cậu nói xem, có phải Phó Thời Tắc thích cậu không?"
Tô Vãn Vãn suýt thì sặc nước miếng: "Câu này của cậu còn đáng sợ hơn cả việc tớ phải xem một trăm bộ phim kinh dị nữa đấy."
"Xì, hai người cũng đâu phải anh em ruột, tính ra cũng là thanh mai trúc mã còn gì." Cố Dao ám muội huých vai cô: "Giờ cậu lại đang sống ở nhà họ Phó, hai người ở chung dưới một mái nhà lâu như thế, chẳng lẽ không nảy ra chút tia lửa điện nào sao?"
Tô Vãn Vãn lườm cô ấy: “Cậu tưởng mấy trăm người trên dưới nhà họ Phó đều là ma hết à?”
"..."
Cố Dao cảm thấy khó hiểu: "Anh ấy thiếu em gái đến thế sao?"
"Ừm, khá là thiếu đấy."
Thực tế Tô Vãn Vãn chỉ nhỏ hơn Phó Thời Tắc sáu tháng, nhưng dù vậy cũng không ngăn cản được quyết tâm muốn làm anh trai của anh ta.
"Hai người... thật sự chỉ là quan hệ anh em đơn thuần, không có ý đồ gì khác à?"
"Phó Thời Tắc mà thích tớ thì lợn cũng biết leo cây:" Tô Vãn Vãn liếc nhìn cô ấy: "Tớ cũng thế."
"..."
Cố Dao cảm thán một câu "đỉnh thật": "Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, gương mặt của Phó Thời Tắc đúng là không có gì để chê."
"Cậu không biết đâu, lần nào anh ấy chơi bóng là đám con gái lại ùa vào vây kín, hết tặng nước lại đưa khăn lau." Cố Dao tặc lưỡi: "Với độ nổi tiếng đó, nếu không phải là đàn ông thì cuộc bình chọn hoa khôi trường năm nay trên diễn đàn thế nào anh ấy cũng phải tranh hạng nhất hạng nhì với cậu cho xem!"
Tô Vãn Vãn gật đầu đồng ý. Người nhà họ Phó đúng là không có ai xấu cả, dù là Phó Thời Tắc trúng "xổ số kiến thiết" về gen, hay là con lai Trung-Nga như Phó Chu Tẫn, thì dù đặt ở đâu cũng đều là tâm điểm chú ý.
Nhắc đến người đàn ông đó, Tô Vãn Vãn lại nhớ tới chiếc điện thoại bị cướp mất của mình. Đêm qua về phòng cô mới nhớ ra điện thoại vẫn còn nằm trên người Phó Chu Tẫn. Muốn lấy lại điện thoại thì chỉ có cách liên lạc với hắn, nhưng khổ nỗi cô lại không có số điện thoại của hắn.
Nghĩ vậy, Tô Vãn Vãn nhanh chóng thay quần áo: "Dao Dao, bây giờ chúng ta đi xem Phó Thời Tắc chơi bóng đi."
"Ừ ừ... hả?"
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Chiết Thiên Nga
- Chương 12: Anh em đơn thuần