"Đều là người làm ăn cả, không cần thiết phải xé xác nhau."
A Sâm kinh ngạc: "Anh Tẫn, trước đây anh đâu có nói như thế."
Với tính cách của Phó Chu Tẫn, cái gì là của hắn thì hắn sẽ thoải mái hưởng thụ, cái gì không phải của hắn thì cũng sẽ dùng thủ đoạn mà cướp về.
"Muốn làm ăn trên địa bàn của người khác thì phải tuân thủ quy tắc của họ." Người đàn ông lười biếng liếc nhìn hắn ta: "Suốt ngày cứ chém chém gϊếŧ gϊếŧ không thấy mệt à?"
"..."
Chẳng phải đó là điều anh muốn sao?
Phó Chu Tẫn gác tay lên cửa sổ xe, đốm lửa trên điếu thuốc giữa kẽ tay lúc tỏ lúc mờ: "Con chip là mấu chốt, tìm thấy nó trước đã."
Tô Minh Tùng và Phó Thường Lâm năm xưa vốn phát triển ở Đông Nam Á, cả hai phối hợp ăn ý, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã nhanh chóng mở rộng địa bàn ra khắp khu vực, một bước trở thành những vị thần bất diệt tại đây, ai ai cũng phải nể phục.
Hiện tại địa bàn và mạng lưới quan hệ mà lão Triệu nắm giữ đều là giang sơn mà hai người họ đã đánh đổi công sức mới có được. Nhưng đáng tiếc là vì danh tiếng quá lẫy lừng, tính mạng người thân nhiều lần bị đe dọa, lại thêm thời cuộc khi đó rung chuyển dữ dội, lòng người ly tán, cục diện trong ngoài đều bất ổn, cuối cùng hai người họ chọn cách rửa tay gác kiếm, lui về nước ở ẩn.
Dù đã ở ẩn nhiều năm nhưng cái tên của họ vẫn là tấm thẻ thông hành cho cả vùng Đông Nam Á, đặc biệt là con chip lưu trữ trên người Tô Minh Tùng.
Nghe lão Triệu nói, trong đó ghi chép lại toàn bộ tài nguyên nhân mạch cùng với địa chỉ nguồn hàng mà họ đã tích lũy suốt thời bôn ba, cũng như các mật hiệu cần thiết khi giao nhận hàng.
Bất cứ ai có được con chip này đều có thể nắm giữ toàn bộ mạch máu kinh tế của Đông Nam Á.
Trước sự cám dỗ lớn như vậy, đám người đó từ lâu đã sớm rục rịch.
Đặc biệt là cái chết của Tô Minh Tùng đã gần như kí©h thí©ɧ sự điên cuồng của bọn họ.
"Nhưng hiện tại con chip không có trên người Phó Thường Lâm."
Người Tô Minh Tùng tin tưởng nhất là Phó Thường Lâm, theo lý mà nói, trước khi chết chắc chắn ông ấy sẽ giao con chip cho Phó Thường Lâm.
Nhưng lúc nãy bọn họ đã kiểm tra kỹ, chẳng có gì cả.
Phó Chu Tẫn gạt tàn thuốc: "Chưa chắc đâu, hiện tại nghi phạm lớn nhất chính là Phó Thường Lâm và Tô Vãn Vãn."
Một người là con gái ruột, một người là anh em tốt thân tín nhất.
Con chip chỉ có thể nằm trên người hai người này.
"Nhưng lúc nãy cô ấy đã phủ nhận rồi mà." A Sâm đoán: "Hay là... cô ấy đang nói dối?"
"Cô ấy không nói dối."
"Anh Tẫn, anh tin cô ấy đến thế sao?"
"Mắt tôi đâu có mù."
"..."
A Sâm vẫn còn chút lo lắng: "Anh Tẫn, nếu vẫn không tìm thấy con chip thì sao?"
"Con chip chỉ là thêu hoa trên gấm, không phải là thứ bắt buộc."
Du͙© vọиɠ của con người là một hố sâu không thấy đáy, mãi mãi chẳng bao giờ lấp đầy được.
Có sẵn đồ ngon trước mắt, ai mà chẳng muốn tranh, ai mà chẳng muốn chiếm.
Phó Chu Tẫn cũng không ngoại lệ.
Nếu lấy được con chip, kế hoạch mở rộng thị trường sẽ đạt được hiệu quả gấp đôi mà chỉ tốn nửa công sức. Ngược lại, nếu không có thì cũng chỉ mất thêm chút thời gian mà thôi, không ảnh hưởng thực chất đến tập đoàn.
Chỉ là miếng mồi béo bở ngay trước mắt, ai mà chẳng muốn xông vào chia phần. Du͙© vọиɠ của con người là hố sâu không đáy, đã muốn thì phải muốn thứ tốt nhất.