"Chú út, cháu... cháu thực sự không lừa chú." Đôi mắt nai xinh đẹp của cô gái nhỏ lúc này tràn ngập vẻ kinh hãi.
Phó Chu Tẫn khẽ cười, bàn tay đặt lên đầu cô.
Hắn nhẹ nhàng xoa đầu cô như để trấn an: "Đừng sợ, chú út tin nhóc."
"..."
"Chuyện tối nay đừng kể cho ai khác biết nhé." Hắn nghiêng đầu nhìn cô, giọng điệu dịu dàng đến lạ: "Hửm?"
Tô Vãn Vãn gật đầu lia lịa.
"Thế mới ngoan chứ."
"Cháu biết!" Phó Thời Tắc đột nhiên giơ tay, giọng nói tự tin vang dội xuyên thấu cả đại sảnh.
Lúc này Tô Vãn Vãn mới phát hiện, không biết Phó Thời Tắc đã bị A Sâm lôi về từ lúc nào, hiện đang bị ấn ngồi trên chỗ của Phó Chu Tẫn.
Anh ta chộp lấy chai vang đỏ bên cạnh uống cạn sạch.
Cộp.
Chai rượu bị anh ta đập xuống bàn, anh ta chỉ vào máy tính, dõng dạc nói: "Mật khẩu là 2110521!"
Tô Vãn Vãn: "..."
Xong rồi, phen này "nhà" bị trộm sạch thật rồi.
Tô Vãn Vãn cứ ngỡ mọi chuyện đã ngã ngũ, nhưng lại không ngờ sau khi giải mã xong, trong thư mục đó toàn bộ đều là ảnh sinh hoạt thường ngày của gia đình ba người nhà chú Phó!
Cuối cùng, Phó Chu Tẫn không hề lấy được con chip mà hắn nhắc tới.
Tô Vãn Vãn đứng ở cửa, mỉm cười vẫy tay tiễn chiếc Rolls-Royce rời đi.
Đợi đến khi chiếc xe hoàn toàn biến mất trong màn đêm, cơ thể căng cứng của cô mới thực sự thả lỏng.
Cô thở hắt ra một hơi dài, nhanh chóng quay người chạy vào nhà.
Chiếc xe lăn bánh êm ái.
Phó Chu Tẫn rút bao thuốc ra, một vật cũng theo đó rơi từ túi quần hắn xuống sàn.
Hắn khựng lại một chút, bấy giờ mới phát hiện đó là điện thoại.
"Anh Tẫn, con chip..."
A Sâm đang nói thì khựng lại, tầm mắt dừng lại trên chiếc điện thoại.
Vỏ ốp điện thoại màu hồng phấn cực kỳ nữ tính, trên máy còn treo một chiếc móc khóa con thỏ con lông xù.
Trông hơi quen mắt.
"Đây chẳng phải là điện thoại của Tô tiểu thư sao?" A Sâm nhìn chiếc điện thoại dưới sàn, rồi lại nhìn người đàn ông ở ghế sau.
"Anh Tẫn, anh ăn trộm à?"
Phó Chu Tẫn nghiêng người nhặt điện thoại lên, xoay nó một vòng trên hai ngón tay rồi đút lại vào túi áo.
"Cướp đấy."
"..."
A Sâm đang định nói gì đó thì điện thoại hắn ta bất ngờ đổ chuông. Hắn ta tấp xe vào lề, lấy điện thoại ra xem.
"Anh Tẫn, nhà họ Triệu đã hợp tác với người khác rồi."
Phó Chu Tẫn cười nhạt, rút một điếu thuốc ra châm lửa: "Lão ta không thiếu tiền, chỉ là không muốn hợp tác với chúng ta mà thôi."
Những năm gần đây chiến tranh nổ ra liên miên ở nhiều quốc gia, nhu cầu về tài nguyên quân sự tăng cao, nếu tập đoàn Krohei chỉ dựa vào thị trường Đông Âu thì vẫn còn quá nhỏ bé.
Vì vậy, việc khai thác thị trường lớn hơn là điều cấp bách.
Hiện tại họ đang nhắm tới khu vực Đông Nam Á, nếu có thể thành công cắn được miếng bánh này, sự phát triển của tập đoàn sẽ tiến lên một tầm cao mới. Tuy nhiên, toàn bộ Đông Nam Á từ lâu đã bị các thế lực địa phương chia cắt và chiếm giữ, cục diện quan hệ vô cùng phức tạp, bọn họ sẽ không đời nào để một kẻ ngoại lai nhảy vào chia phần. Phó Chu Tẫn đã từng thương lượng với lão đại của họ, chủ động nhượng lại 70% cổ phần vũ khí tại khu vực này để bày tỏ thiện chí hợp tác.
Nhưng đã bị đối phương từ chối.
A Sâm nhìn người đàn ông ở ghế sau: "Anh Tẫn, với thực lực hiện tại của chúng ta, việc giành lấy miếng thịt Đông Nam Á này không phải chuyện khó, tại sao chúng ta còn phải tốn bao công sức để phối hợp với mấy lão già bảo thủ đó?"