Chương 1

Vịnh Tinh Cảng, ánh chiều tà rải khắp mặt biển, chim hải âu vỗ cánh kêu vang.

Tại khách sạn Carlton Hoa Luân, người hầu qua lại tấp nập, tất bật chuẩn bị cho buổi tiệc sinh nhật linh đình của nhà họ Phó.

Trong khi đó, tại phòng riêng số 205 ở tầng hai, tiếng va chạm kịch liệt vang lên không ngớt.

Một gã đàn ông bị túm tóc, đầu đập mạnh vào bàn trà.

Máu tươi phụt ra, nhỏ từng giọt xuống sàn.

Không khí nồng nặc mùi tanh của máu.

“Không phải tôi… lô hàng đó không phải do tôi… tôi chẳng biết gì cả…”

Câu nói còn chưa dứt, gã đã bị đá văng xuống sàn, một bàn chân giẫm mạnh lên ngực.

“Còn dám ngụy biện à?”

Gã đàn ông mặt mũi bê bết máu, chưa kịp hoàn hồn đã bị xách lên lần nữa.

Gã giãy giụa trong tuyệt vọng, vội la lên: “Phó Chu Tẫn! Nếu tôi chết, anh trai anh nhất định không tha cho anh đâu!”

Không khí lập tức đông cứng lại.

Một tiếng cười lạnh vang lên.

Ánh mắt gã đàn ông hướng về phía người đang ngồi trong góc tối.

Người kia dựa vào sofa, chân dang rộng, tay trái gác lên thành ghế, đầu ngón tay nhàn nhã xoay bánh răng của bật lửa.

“Cạch” một tiếng.

Tia lửa bùng lên, soi rõ khuôn mặt tuấn mỹ vô song kia.

Phó Chu Tẫn sắc mặt bình tĩnh, đứng dậy bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt gã.

“Cậu nghĩ, anh trai tôi có thể làm gì được tôi?”

Sắc mặt gã đàn ông khẽ biến đổi.

Quả thật…

Loại người điên như Phó Chu Tẫn, không sợ trời, không sợ đất, ngông cuồng đến cực điểm, ngay cả người thân cũng dám gϊếŧ.

Huống hồ là một người ngoài như gã.

“Tôi về nước lần này, chính là để tìm cậu.” Phó Chu Tẫn túm tóc gã, giật ngược ra sau.

Tia lửa bật lên lần nữa, di chuyển đến sát cằm gã.

Ngọn lửa như móng vuốt nóng bỏng, xé toạc da thịt sống.

Thịt cháy khét lẹt, vang lên tiếng xèo xèo.

Gã đàn ông gào thét đau đớn.

“Cậu phá hỏng chuyện làm ăn của tôi, khiến lô hàng kia chìm xuống biển… cậu nói xem nên xử lý thế nào?”

Một câu nói nhẹ bẫng lại khiến cả người gã run bần bật như lá trong gió.

Gã bắt đầu hối hận, chỉ vì chút lợi nhỏ mà dám chọc vào ác quỷ trước mặt.

Ở Nga, hễ dính đến vũ khí, không ai là không biết đến tập đoàn Krohei.

Mà Phó Chu Tẫn chính là người sáng lập Krohei.

Tập đoàn này sở hữu nguồn vũ khí lớn nhất toàn cầu, hiện là nhà cung cấp duy nhất của cả Đông Âu.

Chỉ một mình hắn đã nắm trong tay mạch sống của nhiều quốc gia. Sự sống chết của họ chỉ nằm trong một câu nói của hắn.