Chương 19

Một bác sĩ khác trong văn phòng thấy vậy, rất thức thời đứng dậy cười nói: "Tiểu Giang, tôi ra siêu thị một chút, cô có cần mua gì không?"

Giang Nhược Mân thực sự muốn nói là mình cũng muốn đi siêu thị, nhưng lời chưa kịp thốt ra, Vương Thiên Phàm đã vội vàng lên tiếng: "À đúng rồi, Nhược Mân, cô chưa đưa dây sạc máy tính cho tôi." Nàng thầm tự khen mình vì sự thông minh này.

"Tôi quên mất, dây sạc không dùng chung được à?"

"Không cùng hãng, sao dùng chung được?" Vương Thiên Phàm nghĩ thầm, Nhược Mân nhà mình thỉnh thoảng thật sự ngốc nghếch dễ thương quá đi.

"..." Hỏi xong, Giang Nhược Mân cũng cảm thấy câu hỏi của mình vô cùng thiếu suy nghĩ. Chẳng lẽ vì tiếp xúc với Vương Thiên Phàm lâu ngày mà mình cũng đần đi sao?

Trong lúc hai người nói chuyện, vị bác sĩ kia không biết đã rời đi từ lúc nào, văn phòng chỉ còn lại hai người họ.

Vương Thiên Phàm cười tươi ngồi xuống cạnh Giang Nhược Mân, đặt hộp bánh ngọt lên bàn: "Một cái vị sô cô la, một cái vị trà xanh. Cô thích cái nào?"

"Cả hai không phải đều cho tôi sao?"

Khóe miệng Vương Thiên Phàm giật nhẹ, Nhược Mân nhà mình thật sự quá đáng yêu: "Nếu cô thích thì cả hai đều là của cô."

"Không cần. Tôi không thích vị trà xanh." Giang Nhược Mân chỉ đùa chút thôi, ai ngờ nàng lại nhìn mình với ánh mắt đầy chiều chuộng, khiến cô cảm thấy hơi khó chịu.

"Nhưng tôi cũng không thích vị trà xanh mà..." Vương Thiên Phàm tưởng rằng những phụ nữ trưởng thành như Giang Nhược Mân thường thích vị trà xanh, thật sự sơ suất rồi.

"Vậy sao cô lại mua?"

"Tưởng cô thích ăn."

Giang Nhược Mân không khách sáo, đưa tay lấy luôn hộp bánh vị sô cô la: "Không phải mọi người thường thích vị sô cô la hơn sao?" Bánh ngọt của tiệm này, cô vẫn khá thích.

"Con gái không phải đều sợ béo sao? Sô cô la dễ tăng cân hơn chứ."

"Sợ béo thì còn ăn bánh ngọt làm gì.”

"..." Về khả năng tranh luận, Vương Thiên Phàm cảm thấy chắc không ai có thể thắng được Giang Nhược Mân. Người này bình thường trông ít nói, nhưng mỗi câu đều có thể khiến người khác nín họng.

Nhìn Giang Nhược Mân tỏ vẻ hài lòng với món bánh, Vương Thiên Phàm cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Dù đang ăn vị trà xanh mà mình ghét nhất, nhưng dường như cũng không còn ghét nữa. Nhìn cô, ăn gì cũng đều ngọt ngào.

Khi ăn mà bị nhìn chằm chằm như vậy, lại còn với ánh mắt si mê, Giang Nhược Mân thật sự không chịu nổi: "Sao cứ nhìn tôi mãi thế?"

"Đầu môi cô dính sô cô la." Ánh mắt Vương Thiên Phàm dừng lại trên đôi môi của Giang Nhược Mân, tim nàng bắt đầu đập nhanh hơn.

Sợ Vương Thiên Phàm làm gì đó bất ngờ, Giang Nhược Mân vội vàng lấy khăn giấy lau miệng: "Còn không?"

"Còn." Vương Thiên Phàm nhìn đến ngây người, Nhược Mân nhà mình sao lại đẹp đến vậy, dù lạnh lùng cũng đẹp mê hồn.

"Để tôi giúp cô lau."

"Không cần." Giang Nhược Mân đưa tay lấy chiếc gương nhỏ trên bàn đối diện, phát hiện chỉ còn một chút sôcôla dính trên môi, cô vươn đầu lưỡi ra liếʍ nhẹ.

"!" Vương Thiên Phàm gần như không kiềm chế được, môi nàng cắn chặt đến mức sắp chảy máu. Nếu không phải đang ở văn phòng, chắc chắn nàng đã hôn lên môi cô để giúp cô liếʍ sạch!

Giang Nhược Mân hoàn toàn không biết trong đầu nàng lúc này có nhiều suy nghĩ hỗn loạn như vậy. Nếu biết, chắc cô sẽ đánh cho nàng một trận.

---

Giang Nhược Mân: "Sao em không ăn cái bánh ngọt kia?"

Vương Thiên Phàm: "Em muốn ăn chị."

Giang Nhược Mân: "Giữa mùa đông, phát tình gì chứ."

Vương Thiên Phàm: "Ở bên chị, ngày nào cũng là mùa phát tình."

Giang Nhược Mân: "..." [Lặng lẽ tránh xa]