- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Khoá Chặt Kiều Kiều
- Chương 9
Khoá Chặt Kiều Kiều
Chương 9
Tuy nhiên, tâm trạng cô vẫn luôn giữ được sự bình thản.
Cho đến khi thời gian ngày càng đến gần cái ngày trong ký ức của cô.
Nhịp tim cô đập nhanh hơn hẳn bình thường.
Cả ngày hôm đó, cô cứ trong trạng thái như vậy, đi học còn bị mất tập trung nhiều lần.
Hôm nay chính là ngày cô gặp Thẩm Hoài Tự.
Nếu không có gì thay đổi, cô sẽ gặp anh ở con phố dài đó.
Nhưng điều Kiều Kiều cần làm, chính là tạo ra sự thay đổi, để họ không gặp nhau.
Chuông tan học reo lên, Kiều Kiều đeo ba lô, hòa vào dòng người đổ ra cổng trường.
La Hi và cô ở hai hướng khác nhau nên luôn tự đi về. Kiều Kiều vô thức siết chặt dây rút của chiếc ba lô, chầm chậm bước đi.
Đoạn đường chưa đầy hai mươi phút bỗng trở nên dài đằng đẵng.
Nam Giang là một thành phố miền Nam điển hình, phong cảnh hữu tình, khí hậu ấm áp.
Nhiều khu vực vẫn giữ lại kiến trúc cổ kính: Tường gạch xanh, phố dài ngõ sâu.
Con đường về nhà của Kiều Kiều phải đi vòng qua một phố dài và một con hẻm được bao quanh bởi tường gạch xanh. Con hẻm khá hẹp, chỉ vừa cho khoảng hai đến ba người đi bộ song song.
Đi tắt qua đó sẽ tiết kiệm được một đoạn.
Kiều Kiều đứng ở đầu hẻm, lặng lẽ nhìn vào con phố sâu hun hút. Thỉnh thoảng, trên những bức tường gạch xanh mọc lên vài chồi non xanh mướt, tràn đầy sức sống.
Tim cô đập thình thịch, nhưng cô khó lòng diễn tả được cảm xúc phức tạp của mình.
Nếu cô bước vào như mọi lần, ở cuối con hẻm, cô sẽ gặp lại Thẩm Hoài Tự thời niên thiếu.
Thẩm Hoài Tự lúc đó trông như thế nào?
Kiều Kiều nhớ lại, khóe môi anh bị thương, tóc mái che khuất đôi mắt. Dưới đất lác đác vài tên đầu đường xó chợ đang nằm rêи ɾỉ. Thẩm Hoài Tự dựa vào bức tường xanh, túm lấy cổ áo của tên cầm đầu, ánh mắt đầy vẻ thờ ơ và giễu cợt. Anh cụp đôi mắt lạnh lùng xuống, nhưng vẫn không buông tha tên đó, những cú đấm nhanh và mạnh giáng xuống, tiếng rên khe khẽ vang lên.
Khi ấy, Kiều Kiều cố nén sợ hãi, khẽ mở lời: "Đừng... đừng đánh nữa."
Cô không phải vì thương hại những kẻ bị đánh. Mấy tên đó nổi tiếng là lũ côn đồ bẩn thỉu trong khu này, chuyên gây chuyện. Kiều Kiều chẳng hề cảm thông.
Cô chỉ lo Thẩm Hoài Tự cũng bị thương, hơn hết mấy tên dưới đất trông có vẻ bị thương nặng. Nếu anh còn tiếp tục, nhỡ đâu sẽ xảy ra án mạng.
Lúc đó, Thẩm Hoài Tự liếc nhìn cô, buông tay, đối diện với Kiều Kiều nhưng không nói gì.
Một lát sau, anh quay lưng bỏ đi.
Kiều Kiều bước một bước về phía anh, nhẹ nhàng hỏi: "Cậu... Hình như bị thương khá nặng, có cần, cần đến bệnh viện không?"
Ký ức ùa về, hơi thở Kiều Kiều nghẹn lại vài giây.
Cô đứng lặng ở đó một lúc lâu, rồi mới từ từ nhấc chân.
Cô chọn con đường lớn rộng rãi, đông người qua lại ở bên cạnh. Không hiểu sao, tốc độ bước chân của cô càng lúc càng nhanh, hơi thở cũng dồn dập hơn.
Kiều Kiều không ngừng tự nhủ trong lòng: Đã chọn con đường này rồi thì đừng quay đầu, đừng mềm lòng nữa. Thẩm Hoài Tự không hợp với cô, cả hai rồi cũng sẽ đi đến con đường ly hôn mà thôi.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Khoá Chặt Kiều Kiều
- Chương 9