Thế nhưng, chẳng bao lâu sau, bí mật mà cô cố gắng che giấu đã bị mọi người biết đến.
Thẩm Hoài Tự không có ý định che giấu. Anh công khai bên Kiều Kiều mà không hề kiêng dè. Mãi sau này Kiều Kiều mới dần hiểu ra, đó là cách Thẩm Hoài Tự tuyên bố danh phận.
Anh không thích ánh mắt Kiều Kiều đặt lên bất kỳ ai khác, và mỗi khi có người khác đến gần, Kiều Kiều đều được anh che chắn, bao bọc.
Sự chiếm hữu thể hiện qua mọi khía cạnh của Thẩm Hoài Tự.
Kiều Kiều nhắm mắt lại.
Rõ ràng đã quyết tâm tránh xa Thẩm Hoài Tự, nhưng trong môi trường quen thuộc này, anh lại luôn hiện hữu trong tâm trí cô.
La Hi ăn hết miếng bánh cuối cùng, vỗ vai Kiều Kiều, nói líu lo: “Ngồi xuống đi, sao cứ thẫn thờ thế? Có phải thấy không khỏe không?”
Kiều Kiều từ từ ngồi xuống, cười nói: “Không sao đâu, chỉ là cảm thấy lại phải đi học rồi, cuối tuần vẫn chưa nghỉ ngơi đủ.”
La Hi tựa vào ghế, thở dài thườn thượt: “Đúng thế, khó khăn lắm mới được nghỉ có hai ngày. Nhất Trung đúng là không phải nơi dành cho người thường mà.”
Học sinh trong lớp dần đến đông đủ. Kiều Kiều quan sát xung quanh, chỉ đếm được vài người cô có thể gọi tên, nhưng mọi người dường như đều khá thân thiết, trò chuyện rôm rả thành từng nhóm nhỏ, khiến lớp học hơi ồn ào. Mãi cho đến khi giáo viên chủ nhiệm đến, lớp mới dần im lặng.
Vương Lỗi trông vẫn y như trong ký ức của Kiều Kiều: thân hình gầy gò, tóc cắt rất ngắn, đeo kính. Thầy được điều chuyển từ một trường khác đến, tính tình hiền lành, dễ nói chuyện.
Thầy mỉm cười, quay mặt về phía học sinh, mở lời: “Một tuần mới, một diện mạo mới. Các em hãy tiếp tục duy trì tác phong học tập tốt, bớt nói chuyện lại, đọc sách nhiều hơn, đừng lười biếng trong tiết tự học sáng nhé.”
Nói xong, học sinh đều mở sách ra. Có lẽ là thật lòng, có lẽ là đối phó, nhưng dù sao cả đám cũng đã bắt đầu đọc sách.
La Hi như thường lệ dùng sách che tầm nhìn của giáo viên, làm việc riêng bên dưới. Trong ký ức, cô nàng luôn có tính cách hoạt bát, không thích học lắm nhưng lại rất thông minh, thành tích vừa hay khá tốt.
Kiều Kiều thì lật sách giáo khoa, tập trung vào môn Tiếng Anh.
Cô đã học ngoại ngữ bốn năm, chuyên ngành tiếng Pháp và kiêm tiếng Anh. Nhìn lại những từ vựng và ngữ pháp này, cô thấy vừa quen thuộc, vừa đơn giản.
Đây có lẽ là lợi thế duy nhất của cô kể từ khi được sống lại
Chính nhờ tiếp xúc với những thứ này, cô mới thực sự cảm nhận được rằng mình đang ở trong những năm tháng cấp Ba, một thời thanh xuân tươi đẹp và quý giá.
Bên ngoài trời đẹp, ánh nắng xiên vào lớp, chiếu lên người mang tới sự ấm áp. Kiều Kiều hơi nheo mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một cuộc đời mới, từ đây đã bắt đầu.
Những ngày bình dị và đơn giản như vậy trôi qua vài hôm. Kiều Kiều luôn bầu bạn với sách vở và giáo viên, chạy đi chạy lại giữa nhà và trường học.
Kiều Kiều của tuổi 26 vẫn có chút không quen. Dù sao thì thế giới mười năm sau đã thay đổi hoàn toàn, cô cũng đã rời xa trường lớp nhiều năm, việc ngồi lì trong phòng học quả thực rất nhàm chán.