Giáo viên chủ nhiệm dạy Hóa, Kiều Kiều vẫn còn chút ấn tượng, tên là Vương Lỗi. Công bằng mà nói, thầy đối xử với Kiều Kiều rất tốt và luôn quan tâm đến cô, sau này nhờ có Thẩm Hoài Tự mà thầy càng ưu ái cô hơn.
Thân thế của Thẩm Hoài Tự không phải là bí mật.
Nam Giang tuy không thể sánh bằng thành phố Kinh, nhưng sự sùng bái quyền lực và danh vọng thì luôn là điểm chung ở mọi nơ.
Suốt những năm cấp ba, Thẩm Hoài Tự luôn đứng ngoài tầm với của bạn học, anh coi thường mọi thứ xung quanh.
Kiều Kiều cắn miếng bánh bao thịt cuối cùng, ném túi ni lông vào thùng rác ven đường, thầm nghĩ: Nếu ngay từ đầu cô và Thẩm Hoài Tự không gặp nhau, thì cuộc đời về sau của họ có lẽ sẽ không có bất kỳ giao điểm nào.
Họ là người của hai thế giới khác biệt.
Kiều Kiều đứng ngoài cửa lớp A13, hít một hơi thật sâu. Quay trở lại thời cấp ba, cô nhất định phải giấu kỹ tâm hồn của một người trưởng thành.
Chậm rãi đẩy cửa, Kiều Kiều bước vào. Trong lớp có khoảng mười mấy học sinh đang ngồi, có người cô thấy quen mặt nhưng không thể gọi tên, có người cô hoàn toàn không biết.
Và… Kiều Kiều khựng lại, đảo mắt nhìn một lượt các chỗ trống. Cô ngồi ở vị trí nào nhỉ?
Cô đứng sững, làm sao đây? Chọn đại một chỗ? Hay bốc thăm? Cô ngập ngừng nhìn về phía bục giảng, không biết có dán sơ đồ chỗ ngồi ở đó không.
Nhưng cô đã đi đến vị trí này rồi, quay lại bục giảng để xem chỗ ngồi có vẻ hơi kỳ lạ.
Trong lúc đang phân vân đắn đo, có người vỗ vai cô: “Đứng đây làm gì thế? Không về chỗ ngồi à?”
Kiều Kiều quay người lại. La Hi mười sáu tuổi đang mặc đồng phục, vừa cắn chiếc bánh bột chiên vừa ngờ vực nhìn cô.
Mắt Kiều Kiều cay cay. Sau khi chết đi một lần, nay gặp lại người bạn thân nhất, cô không kiềm được cảm xúc.
Họ quen nhau trong buổi huấn luyện quân sự đầu cấp ba. Tình bạn con gái thường nảy nở rất nhanh. Ban đầu cả hai đều xa lạ, chỉ đứng cạnh nhau. La Hi lẩm bẩm chửi huấn luyện viên vài câu, Kiều Kiều hưởng ứng, thế là họ nhanh chóng trở thành bạn.
Sau đó phát hiện ra học cùng lớp, cả hai tự nhiên cũng đi chung, trở thành bạn cùng bàn. Tình bạn này kéo dài cho đến khi Kiều Kiều bị Thẩm Hoài Tự lấy đi sự tự do.
Mối liên hệ giữa cô và La Hi mới dần dần nhạt đi.
Nhưng trong lòng cô, La Hi vẫn luôn là người bạn tốt nhất.
La Hi giơ tay vẫy trước mắt cô: “Sáng sớm mà mơ màng cái gì vậy? Sắp đọc bài rồi, về chỗ nhanh lên.”
Kiều Kiều từ từ gật đầu, đi theo La Hi đến vị trí hàng thứ ba của dãy bàn trong cùng. La Hi dừng lại, tự nhiên bước vào, đặt bánh vào bàn. Cô nàng ngồi bên trong, vị trí bên ngoài đương nhiên là của Kiều Kiều.
Cho đến hết lớp Mười Một, họ vẫn luôn là bạn cùng bàn.
Sau đó, lên lớp Mười Hai... Thẩm Hoài Tự đã ngồi bên cạnh cô.
Lúc đó họ vừa mới hẹn hò không lâu. Kiều Kiều giấu ba mẹ, thay đổi tính cách ngoan ngoãn thường ngày, lén lút yêu đương với Thẩm Hoài Tự.