Chương 27

Kiều Kiều bị đánh thức bởi tiếng gõ nhẹ từ bàn trước.

Cô chậm rãi ngẩng đầu, trông cô rất tỉnh táo, có lẽ chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi thôi.

Cậu bạn bàn trước ngượng ngùng gãi gãi cổ, giọng nói trong trẻo của tuổi thiếu niên: “Xin lỗi nha, làm phiền cậu rồi, nhưng tôi thực sự tò mò muốn hỏi cậu một chuyện, ngại quá.”

Kiều Kiều có chút ấn tượng về cậu bạn này, là lớp phó thể dục, rất thích thể thao và có năng khiếu, tên là Hạ Ngôn.

Tất nhiên, lý do Kiều Kiều nhớ đến cậu ấy là vì cậu bạn này có chút ý đồ mập mờ với cô, nhưng chưa kịp tiến triển gì, mới chỉ tiếp xúc nhiều hơn một chút, đã bị Thẩm Hoài Tự cắt đứt mọi mối liên hệ một cách thẳng tay.

Bây giờ mọi người chỉ mới quen nhau, Hạ Ngôn có lẽ chỉ coi cô là bạn học bình thường, Kiều Kiều cũng không bận tâm.

Cô nhẹ nhàng gật đầu: “Không sao, cậu hỏi đi.”

Hạ Ngôn xoa đầu, hạ giọng, ghé sát vào Kiều Kiều mới khẽ nói: “Cho tôi hỏi chút, cậu và Thẩm Hoài Tự quen nhau thế nào vậy?”

Cậu vội vàng xua tay, giải thích: “Tôi không phải hóng hớt, cũng chẳng có ý đồ gì khác đâu, chỉ là tò mò thôi, vì trước đây... tôi từng gặp Thẩm Hoài Tự ở thành phố Kinh.”

Có lẽ Hạ Ngôn nhớ rất rõ, năm Thẩm Hoài Tự mười lăm tuổi, nhà họ Thẩm đã lấy danh nghĩa anh tổ chức một buổi dạ tiệc từ thiện cực kỳ hoành tráng.

Gần nửa số người nổi tiếng và quan chức ở Kinh thành đều tụ họp.

Gia đình cậu cũng nhờ vài mối quan hệ mà có được thiệp mời.

Đó là lần đầu tiên cậu gặp Thẩm Hoài Tự.

Cũng là lần đầu tiên cậu nhận ra khoảng cách giàu nghèo không thể vượt qua giữa các gia tộc.

Kiều Kiều hiểu ra.

Gia cảnh Hạ Ngôn rất tốt, gia đình kinh doanh, dù không bằng nhà họ Thẩm, nhưng cũng là một thương gia nổi tiếng ở địa phương.

Việc họ có quen biết nhau là chuyện bình thường.

Kiều Kiều nói rõ ngọn ngành chỉ bằng vài câu, trong lời nói ngầm ý rằng cô và Thẩm Hoài Tự không thân thiết, giọng cô nói không nhỏ, ít nhất những học sinh xung quanh đều có thể nghe thấy.

Kiều Kiều không muốn người khác hỏi cô về chuyện này nữa.

Nghe xong, Hạ Ngôn cười nói: “Thì ra là vậy, tôi biết rồi, cảm ơn cậu.”

Cậu lấy một chai Coke từ ngăn bàn ra, mở nắp và đưa cho Kiều Kiều: “Mời cậu uống.”

Kiều Kiều chưa kịp từ chối thì cậu đã lôi ra đủ thứ bánh mì, bánh quy, nhét hết vào tay cô. Kiều Kiều đành kêu dừng: “Đủ rồi, Hạ Ngôn, tôi không ăn hết nhiều thế đâu, bấy nhiêu là được rồi.”

Hạ Ngôn có chút ngạc nhiên, mở to mắt: “Cậu biết tên tớ à?”

Kiều Kiều gật đầu, nhẹ giọng nói: “Tất nhiên, cậu là bạn bàn trên của tớ mà.”

Theo phép lịch sự, cô cũng định giới thiệu về mình, “Tôi là...” nhưng chưa kịp nói xong thì đã bị Hạ Ngôn ngắt lời.

Cậu cười tít mắt, tràn đầy sức sống: “Tôi biết mà, Kiều Kiều chứ gì, tên cậu hay và dễ nhớ lắm.”

Lần đầu tiên tự giới thiệu, cậu đã ghi nhớ cô gái trông dịu dàng và xinh xắn này.

Kiều Kiều khẽ gật đầu.

Hạ Ngôn còn định nói gì đó, nhưng cảm thấy có một ánh mắt lạnh lùng đang nhìn chằm chằm vào mình. Cậu nghi ngờ ngẩng đầu lên nhưng không tìm thấy nguồn gốc ánh mắt đó.