Chương 25

Kiều Kiều khẽ nhíu mày.

Thẩm Hoài Tự sẽ không làm những việc như vậy.

Dù cô có giúp anh đi nữa, thì họ cũng chỉ là người lạ mặt mới gặp nhau có hai lần.

Chẳng lẽ vết thương hôm đó quá nặng, nên Thẩm Hoài Tự cảm thấy mắc nợ cô?

Kiều Kiều nhìn chằm chằm vào hộp bánh.

Những người xung quanh đều ít nhiều đổ dồn ánh mắt vào cả hai.

Đặc biệt là La Hi bên cạnh, đã che miệng, mắt mở to nhìn Kiều Kiều.

Kiều Kiều vẫn không hề lay động.

Một lát sau, cô nhìn Thẩm Hoài Tự đã bước đi nửa bước, nghi ngờ lên tiếng: “Sao cậu biết tôi học lớp này?”

Hộp bánh này là Thẩm Hoài Tự đã chuẩn bị từ trước.

Nhưng làm sao anh chắc chắn rằng sẽ gặp được Kiều Kiều trong lớp mới chứ?

Bước chân Thẩm Hoài Tự dừng lại, đồng tử co rút.

Anh từ từ quay người, khẽ nhếch môi, nhẹ giọng nói: “Hôm đó cậu mặc đồng phục trường Nhất Trung, lại nói với tôi cậu tên là Kiều Kiều, tôi đã điều tra một chút.”

Kiều Kiều cụp mắt xuống.

Đúng rồi, nhà họ Thẩm là danh gia vọng tộc, thủ đoạn tinh thông.

Việc điều tra về cô dễ như trở bàn tay.

Sợi dây căng thẳng trong lòng cô hơi giãn ra.

Sao cô lại vì một chút khác thường nhỏ nhoi của Thẩm Hoài Tự mà nghi ngờ anh cũng giống mình, đến từ mười năm sau chứ.

Kiều Kiều là do tai nạn xe hơi mà chết, còn Thẩm Hoài Tự thì đáng lẽ phải sống lâu trăm tuổi.

Cuộc đời anh, sao có thể sống lại lần nữa được.

Chắc là do cô quá cẩn trọng, lo lắng thái quá rồi.

Hoặc cũng có thể, cô đã quá cẩn thận với từng chi tiết nhỏ nhặt về Thẩm Hoài Tự.

Thẩm Hoài Tự chọn chỗ ngồi ở hàng cuối cùng, giống như kiếp trước. Anh dựa vào ghế. Từ vị trí này, anh có thể thấy rõ bóng lưng của Kiều Kiều.

Tóc cô không dài lắm, chỉ ngang vai, lúc này được buộc lên tùy tiện.

Thẩm Hoài Tự lặng lẽ nhìn, nhưng trong lòng lại khao khát được đến gần Kiều Kiều hơn, ngồi ngay bên cạnh cô.

Nhưng chưa phải lúc này.

Anh tự nhủ, cần phải từ từ, không được vội vàng.

Hôm nay đã quá hấp tấp rồi. Vì muốn mang món bánh cô thích nên đã một mình bận rộn trong bếp đến nửa đêm, nhưng lại khiến cô nghi ngờ.

Thẩm Hoài Tự nghĩ, cần phải chậm lại.

Kiều Kiều đang ở ngay đây, sống khỏe mạnh trong tầm mắt anh.

Anh sẽ từng bước, từng bước tiến đến bên cạnh cô.

La Hi liếc nhìn hộp bánh ngọt trên bàn Kiều Kiều, rồi lại nhìn cô, sau đó lục ngăn bàn tìm cái gương. Cô nàng giả vờ chỉnh tóc nhưng thực chất là đang tìm cách nhìn trộm Thẩm Hoài Tự ở phía sau.

Tiếc là cô nàng thất bại.

Vì thứ cô nàng cầm chỉ là chiếc gương mini, chứ không phải ống nhòm.

Thẩm Hoài Tự ngồi quá xa cô nàng rồi.

Thế là La Hi đành bỏ cuộc vụ "do thám từ xa", quay sang nhìn chằm chằm Kiều Kiều. Sau vài lần bị dò xét, Kiều Kiều đành chịu thua lên tiếng: “Mấy hôm trước tớ vô tình thấy cậu ấy đánh nhau, rồi giúp đưa cậu ấy đi bệnh viện. Chắc là cậu ấy cảm ơn tớ thôi, ngoài ra chúng tớ chẳng có liên hệ gì nữa, hết.”

La Hi như được khai sáng: “À... thì ra là vậy! Tớ tò mò muốn chết, cứ tưởng hai cậu có bí mật mờ ám gì cơ.”

Bí mật "mờ ám" ư?