Chương 20

Cô nhìn Thẩm Hoài Tự vài giây, rồi buộc mình phải quay đi.

Thầy Vương Lỗi cười nói: “Nào, bạn Thẩm giới thiệu về mình đi.”

Thẩm Hoài Tự chầm chậm nhìn lướt qua cả lớp, ánh mắt dừng lại một chút ở bóng lưng đang cúi đầu của Kiều Kiều, rồi khẽ gật đầu, giới thiệu ngắn gọn: “Thẩm Hoài Tự. Hoài trong Hoài Nam, Tự trong trật tự .”

Ngoài ra không nói thêm gì nữa.

Thầy Vương Lỗi dường như còn muốn nói gì đó, nhưng dưới ánh mắt ra hiệu của hiệu trưởng, thầy im lặng. Vị hiệu trưởng năm sáu mươi tuổi mỉm cười, mở lời: “Bạn Thẩm trước đây học rất tốt, mong các em sau này hòa đồng với nhau nhé.”

Ông quay sang Thẩm Hoài Tự nói: “Học sinh Thẩm, nếu có bất kỳ yêu cầu hay điều gì chưa quen, em cứ đến gặp thầy. Phòng làm việc của thầy ở tầng năm khu hành chính.”

Thẩm Hoài Tự nhẹ nhàng gật đầu: “Vâng em cảm ơn thầy hiệu trưởng.”

Hiệu trưởng không nán lại lâu, ra hiệu cho thầy Vương Lỗi rồi cùng thầy ra khỏi lớp. Thầy Vương Lỗi chỉ kịp để Thẩm Hoài Tự tự chọn chỗ ngồi rồi cũng ra ngoài theo.

Hiện tại, vị trí ngồi là do mọi người tự chọn, chỉ còn hàng cuối cùng là còn chỗ.

Kiếp trước, Thẩm Hoài Tự đã chọn ghế cuối cùng gần cửa sổ.

Tức là ngồi cùng bàn với Kiều Kiều.

Lần này có lẽ cũng không ngoại lệ.

Trong tầm nhìn của Kiều Kiều, Thẩm Hoài Tự đang tiến lại gần, từng bước đi tới. La Hi nắm chặt cánh tay Kiều Kiều, thì thầm vào tai cô: “Ôi trời ơi, cậu ấy có vẻ sắp ngồi gần tụi mình! Đẹp trai quá đi mất, nhìn gần còn đẹp hơn nữa. Đây là nhan sắc mà con người có thể sở hữu á? Tớ cảm giác cậu ấy như được in 3D ra vậy!”

Kiều Kiều vỗ nhẹ tay La Hi, nói nhỏ: “Bình tĩnh đi, kìm lại chút nào.”

Kiều Kiều không hề ngạc nhiên khi Thẩm Hoài Tự đi về hướng này, nhưng cô hoàn toàn không ngờ anh lại dừng ngay bên cạnh cô.

Thẩm Hoài Tự rất cao, ở tuổi này có lẽ đã trên 1m80. Anh đứng trước mặt, gần như bao trùm cả người Kiều Kiều đang ngồi dưới bóng mình.

Kiều Kiều từ từ ngước lên. Thẩm Hoài Tự đưa cho cô một hộp bánh. Những ngón tay dài, trắng nõn cầm chiếc hộp tre, ẩn hiện bên trong là tám chiếc bánh vuông kem trắng ngọc thạch ngọt ngào, tinh tế.

Thẩm Hoài Tự nói: “Lần trước chưa kịp cảm ơn cậu. Tôi mang chút điểm tâm này đến tặng cậu, mong cậu nhận cho.”

Kiều Kiều nhìn thoáng qua là nhận ra ngay, đây là tay nghề của Trình Tĩnh Thư. Những năm tháng ở nhà họ Thẩm, khoảng thời gian thoải mái nhất của cô chính là khi ở bên Trình Tĩnh Thư.

Không có phù hoa danh lợi, không có đấu đá ngầm.

Trình Tĩnh Thư nấu ăn cực ngon, mọi món đều làm được dễ dàng. Bánh kem trắng ngọc thạch này là món Kiều Kiều đặc biệt yêu thích.

Nhưng Kiều Kiều chậm rãi lắc đầu: “Không cần đâu, chỉ là chuyện nhỏ thôi, không đáng nhắc đến.”

Theo lẽ thường, Thẩm Hoài Tự sẽ không làm những chuyện thế này. Nhưng hôm nay, anh dường như đặc biệt cố chấp, đặt hộp bánh lên bàn Kiều Kiều và nhẹ giọng nói: “Là việc nên làm, cậu nếm thử đi.”

Kiều Kiều khẽ nhíu mày.

Thẩm Hoài Tự sẽ không làm những việc như vậy.

Dù cô có giúp anh đi nữa, thì họ cũng chỉ là người lạ mặt mới gặp nhau có hai lần.

Chẳng lẽ vết thương hôm đó quá nặng, nên Thẩm Hoài Tự cảm thấy mắc nợ cô?