Bên ngoài quán bar, tài xế đã đợi sẵn. Thấy cô đi ra, anh ta lập tức mở cửa xe một cách cung kính.
Kiều Kiều dựa đầu vào cửa kính, im lặng xem lại tin nhắn.
Cô chỉ ở quán hơn một tiếng, thế mà nơi đó đã bị phong tỏa.
Đột nhiên, cô ngồi thẳng dậy.
Dù Thẩm Hoài Tự có quyền lực đến đâu, cũng không thể nhanh đến mức định vị được vị trí của cô trong vài chục phút.
Tài xế này không hề chở cô đến quán bar, vậy sao anh ta biết cô ở đây mà chờ sẵn?
Tất cả mọi người dường như đều biết cô ở đâu. Thẩm Hoài Tự biết rõ mọi hành động của cô.
Một dự cảm lạnh lẽo dâng lên, cô nói: “Dừng xe.”
Tài xế thoáng ngập ngừng: “Nhưng thưa bà chủ... ông chủ dặn...”
“Dừng xe.” Giọng cô lạnh lùng, dứt khoát.
Tài xế không dám cãi. Với Thẩm Hoài Tự, vợ anh là người không ai được phép trái ý.
Cô bước xuống xe, nhìn thấy bên đường có một tiệm sửa chữa thiết bị điện tử vẫn còn sáng đèn.
Cô siết chặt điện thoại, đi vào. Người chủ tiệm là một thanh niên trẻ.
Kiều Kiều đặt điện thoại lên quầy, giọng khàn khàn: “Giúp tôi xem thử, điện thoại này có bị định vị không?”
Cô không đeo trang sức, không mang nhiều đồ, nên thứ duy nhất có thể bị gắn định vị, chính là điện thoại.
Thời gian chờ kết quả trôi qua chậm chạp, cô không ngừng tự trấn an rằng mình chỉ đang nghĩ quá nhiều.
Thẩm Hoài Tự không thể nào làm đến mức đó... Đúng không?
Nhưng khi chủ tiệm ngẩng lên, ánh mắt anh ta mang theo sự lo lắng: “Trong máy của cô có một virus ẩn rất sâu, nó có thể theo dõi vị trí của cô theo thời gian thực. Cô... Có muốn tôi giúp gọi cảnh sát không?”
Kiều Kiều im lặng, chỉ lắc đầu, ánh mắt mệt mỏi.
Cô trả tiền, quay lại xe, tài xế vẫn đứng đó.
Ngồi xuống hàng ghế sau, cô khẽ nhắm mắt: “Về thôi.”
Chưa đầy một phút sau, điện thoại rung lên.
Là Thẩm Hoài Tự.
Anh biết, cô đã phát hiện ra mọi thứ.
Cô bắt máy. Nhưng đầu bên kia im lặng.
Ánh đèn đường mờ nhạt lướt qua cửa kính, chiếc Maybach lao đi trong đêm, yên tĩnh đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Điện thoại đầu kia chỉ truyền đến tiếng bật lửa khẽ vang. Anh lại hút thuốc rồi.
Từ sau những lần cãi vã, thuốc lá gần như trở thành thứ không thể thiếu bên người anh. Cô khẽ thở dài, nhẹ giọng nói: “Về nhà rồi nói chuyện đi.”
Giọng anh khàn khàn, thấp trầm: “Ừm.”
Cô lại nhắc: “Hút ít thôi.”
Dù sao... Sau này, có lẽ cô cũng không còn tư cách hay cơ hội nói những lời như vậy nữa.
Đúng vậy.
Sau bốn năm bị chiếm hữu gần như cưỡng ép, cô đã quyết định ly hôn.
Cô muốn một cuộc sống tự do, trọn vẹn, không còn bị giam cầm.
Cô không muốn tiếp tục làm bà Thẩm bị đặt trên cao để ngắm nhìn như món đồ quý giá.
---
Hôm nay căn biệt thự yên ắng đến lạ.
Tài xế đã rời đi, người giúp việc cũng không còn như mọi khi ra đón cô, cởϊ áσ khoác cho cô.
Phòng khách chỉ sáng bằng ánh đèn mờ. Anh ngồi trên ghế sofa da, ngón tay lơ đãng xoay món đồ gì đó trong tay.
Nghe tiếng cửa mở, anh khẽ ngẩng đầu, giọng trầm tĩnh: “Về rồi à?”
Cô đứng ở cửa, chưa bước vào.
Anh nhếch môi cười nhẹ: “Sao không vào?”
Anh đứng dậy, từng bước tiến lại gần.
Ngón tay thon dài mở chiếc hộp trên tay, lấy ra một chiếc vòng ngọc tím, ánh sáng lấp lánh.
“Đi dự buổi đấu giá, thật ra rất chán. Nhưng thấy cái này, anh nghĩ nó hợp với em.”
Anh tự nhiên nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng đeo vòng vào.
Chiếc vòng hơi nhỏ, ma sát vào da khiến cổ tay cô rát lên.
Anh cau mày, lấy kem dưỡng tay bôi lên, cẩn thận giúp cô đeo vào.
Vòng ngọc ôm lấy cổ tay trắng ngần, khiến làn da cô càng nổi bật.
Đầu ngón tay anh khẽ vuốt qua lòng bàn tay cô, lạnh lẽo, rồi dịu giọng nói: “Bên ngoài lạnh lắm à? Tay lạnh thế này, sao không mặc thêm áo?”
Cô im lặng nhìn anh.
Từ lúc bước vào nhà, cô chưa nói một câu nào.
Anh chịu không nổi sự lạnh nhạt ấy. Cuối cùng, anh cúi đầu, im lặng mấy giây, rồi ôm chặt lấy cô.
Anh nhấc cô ngồi lên tủ giày, hai tay chống ra sau lưng cô, cưỡng ép tách hai chân cô ra.
Khoảng cách giữa hai người bị anh từng chút thu hẹp.
Ánh mắt anh dán chặt lên mặt cô.
Anh cười, nhưng nụ cười mang theo áp lực nặng nề, giọng khàn khàn: “Kiều Kiều, nói với anh vài câu đi. Đừng im lặng như thế, được không?”
Cô nhìn lại anh, đôi mắt từng khiến cô say mê suốt tuổi trẻ.
Đôi mắt luôn kiêu ngạo, lạnh lùng với người khác, nhưng khi nhìn cô lại dịu dàng đến lạ.
Mọi người đều thấy rõ, anh rất yêu cô.
Còn cô, đã chìm đắm trong tình yêu đó nhiều năm.
Nhưng tình yêu này không thể là xiềng xích trói chặt cuộc đời cô.
Cô muốn sống cho chính mình, tự do, độc lập, và có tiếng nói riêng.
Cô khẽ mở miệng, giọng bình tĩnh: “Thẩm Hoài Tự, chúng ta ly hôn đi.”