Chương 15

Vết thương cần khâu. Bác sĩ tiêm thuốc tê rồi bắt đầu. Cánh tay Thẩm Hoài Tự có đường nét rất đẹp, cơ bắp mỏng nhưng rõ ràng, dưới ánh đèn và vệt máu lại toát lên một vẻ quyến rũ chết người.

Nhưng Kiều Kiều chẳng có tâm trí mà ngắm.

Cô liếc qua vài cái rồi quay mặt đi. Cảnh khâu vá cô thực sự không dám nhìn, thấy đau quá.

Sau khi xong, bác sĩ dặn dò những điều cần lưu ý. Kiều Kiều vô thức ghi nhớ từng lời cho anh , vì dù sao họ đã bên nhau lâu như thế

Nhưng chỉ lát sau, Kiều Kiều mới từ từ nhìn sang Thẩm Hoài Tự và nhận ra: Họ chỉ là hai người lạ, mới gặp mặt lần thứ hai.

Có thể là ngẫu nhiên, cũng có thể là định mệnh.

Khoảnh khắc cô nhìn sang, Thẩm Hoài Tự cũng đang nhìn cô.

Ánh mắt giao nhau, anh ấy nhẹ nhàng chớp mắt, rồi cất lời: “Cậu là học sinh trường Nhất Trung à?”

Kiều Kiều nhìn bộ đồng phục của mình, gật đầu: “Ừm.”

Thẩm Hoài Tự hơi gật đầu, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn cậu.”

Anh nhìn vào mắt cô: “Tôi là Thẩm Hoài Tự. Hoài trong Hoài Nam, Tự trong trật tự.”

Tim Kiều Kiều khẽ run lên.

Kiếp trước, Thẩm Hoài Tự cũng giới thiệu bản thân như vậy.

Cô dụi mắt, rồi không thể không mở lời: “Kiều Kiều.”

“Kiều Kiều.” Thẩm Hoài Tự lặp lại tên cô một cách chậm rãi, rồi hỏi câu hỏi y hệt kiếp trước: “Là tên gọi thân mật à?”

Kiều Kiều lắc đầu: “Không phải. Chữ Kiều thứ hai là Kiều trong cây cầu nhỏ, nước chảy”.

(Kiểu ở đây là cầu, câu nói này khá phổ biến, nhưng có nhiều biến thể, Hình ảnh cầu nhỏ, nước chảy, ngôi nhà này xuất hiện nhiều trong thơ từ cổ và hội hoạ thủy mặc. Gợi cho người ta cảm giác sự yên bình, thơ mộng của vùng Giang Nam.)

Bác sĩ kê cho anh một ít thuốc kháng sinh và giảm đau. Mặc dù Kiều Kiều nghĩ anh khả năng cao sẽ không uống, nhưng Thẩm Hoài Tự vẫn nhận lấy.

---

Mọi chuyện lằng nhằng khiến cô trễ giờ tan học thường ngày khá nhiều.

Cô nhìn bầu trời hơi tối đi, rồi nói lời tạm biệt Thẩm Hoài Tự ở cổng bệnh viện: “Vậy tôi đi trước nhé, cậu nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Thẩm Hoài Tự đứng đó, lặng lẽ nhìn cô.

Mãi lâu sau mới chậm rãi gật đầu, giọng hơi trầm: “Ừ, hẹn có duyên gặp lại.”

Hẹn có duyên gặp lại?

Kiều Kiều cúi đầu. Cô thầm nghĩ, chắc chắn họ sẽ gặp lại nhau ở Nhất Trung mà.

Vậy Thẩm Hoài Tự đang ám chỉ rằng, họ có duyên sao?

Kiều Kiều quay lưng bước đi, khẽ thở ra một hơi.

Duyên này e là nghiệt duyên thì đúng hơn.

Cái kiểu sống chết, dây dưa không dứt ấy.

Thẩm Hoài Tự dõi theo bóng lưng Kiều Kiều cho đến khi cô hoàn toàn khuất dạng mới dần thu lại tầm mắt.

Điện thoại mang theo bên người rung lên vài tiếng. Anh ấy nghe máy, khẽ "ừ" một tiếng. Đó là người được bố mẹ anh sắp xếp để chăm lo cuộc sống cho anh ở Nam Giang.

Quyền lực cắm rễ ở thành phố Kinh đã lan rộng đến mọi thành phố, nhưng gia tộc Thẩm vẫn là một thế lực riêng biệt.

Những người đứng đầu thế giới này có đặc quyền trong mọi chuyện.

Thẩm Hoài Tự đáp lời một cách dửng dưng, rồi ra lệnh: “Bảo họ biến khỏi Nam Giang đi, tôi không muốn nhìn thấy họ nữa.”

Anh cúp máy ngay lập tức. Lát sau, anh nhìn vết thương đã được băng bó của mình.

Và chậm rãi cong khóe môi.