Kiều Kiều đi đến ngã tư thứ hai, dừng lại trước vạch kẻ đường.
Đèn đỏ kéo dài hơn một phút. Tim Kiều Kiều đập thình thịch, cổ họng khô khốc. Cô mở chai nước, uống liền mấy ngụm rồi thẫn thờ.
Trong ký ức, Thẩm Hoài Tự không bị thương nặng đến vậy. Lẽ nào vì cô không xuất hiện, anh đã xảy ra nhiều xung đột hơn với đám người kia? Hay là đồng bọn của chúng đến, khiến Thẩm Hoài Tự gặp bất lợi?
Kiều Kiều cúi đầu. Thẩm Hoài Tự vừa mới đến thành phố này, với vết thương nặng như thế, liệu anh có tìm được bệnh viện không? Với tính cách của anh, việc anh có chịu đi tìm hay không đã là một vấn đề rồi. Nhưng vết thương trên cánh tay trông quá nghiêm trọng, nếu không xử lý kịp thời, thời tiết gần đây lại nóng bức, chắc chắn sẽ sưng tấy và viêm nhiễm.
Kiều Kiều nhắm mắt lại.
Trước khi đèn đỏ kết thúc, cô quay phắt người lại, chạy ngược về. Cô cứ nghĩ mình đã do dự rất lâu. Nhưng khóe mắt liếc thấy, đèn đỏ vẫn còn đang đếm ngược. Hóa ra chưa đến một phút. Lý trí đang cố gắng níu kéo, nhưng tình cảm đã nghiêng hẳn về phía Thẩm Hoài Tự.
Kiều Kiều chạy rất nhanh. Thực ra cô cũng không đi quá xa. Cô nhìn thấy cửa hàng quen thuộc, nhưng không thấy bóng dáng Thẩm Hoài Tự.
Cô nhìn xung quanh, sự lo lắng trong lòng không hề giảm bớt. Theo cô hiểu về Thẩm Hoài Tự, anh tuyệt đối sẽ không ngoan ngoãn đi bệnh viện. Giờ này, anh hoặc là đã bỏ đi, hoặc là lại đi làm chuyện khác rồi.
Kiều Kiều mím môi, môi cô khô rát. Thời tiết đầu thu vẫn còn khá nóng, cô chạy đến đây, da đã lấm tấm mồ hôi. Cô nhìn quanh một lượt, rồi chầm chậm nhấc chân, đi sâu vào con hẻm mà cô cố tình tránh lúc trước.
Tuy không rõ lý do, nhưng cô có cảm giác mách bảo rằng Thẩm Hoài Tự đang ở đó.
Và quả thật, điều Kiều Kiều linh cảm đã đúng.
Càng tiến sâu vào trong ngõ, Kiều Kiều càng lờ mờ nghe thấy âm thanh.
Tiếng kêu đau, tiếng rêи ɾỉ.
Rất khẽ, nhưng chắc chắn là có.
Kiều Kiều bước nhanh hơn, cho đến khi cô nhìn thấy Thẩm Hoài Tự đang siết chặt cổ một người, người kia đã gần như nghẹt thở, nhưng anh không hề có ý định buông tay.
Thẩm Hoài Tự thực sự muốn gϊếŧ người đó.
Kiều Kiều khựng lại.
Chai nước cam còn một nửa trên tay rơi xuống đất, tạo ra tiếng động.
Thẩm Hoài Tự từ từ ngoảnh lại, đáy mắt vẫn còn nguyên sự hung bạo và sát khí chưa tan. Nhưng khi nhìn thấy Kiều Kiều, đồng tử anh co rút mạnh, đầu tiên là sốc, sau đó là chút bối rối.
Rồi lực ở tay anh dần dần buông lỏng.
Người kia ngã vật xuống đất, đột ngột hít thở được không khí, ho sặc sụa. Trên cổ in hằn vết tay sâu hoắm.
Thậm chí đã chuyển sang màu tím tái.
Hắn không thể nói thành lời, chỉ biết ho dữ dội. Mấy tên đàn em đứng cạnh thấy vậy mới lồm cồm bò dậy, dìu hắn rời đi.
Lúc Thẩm Hoài Tự ra tay, không ai dám động đậy.
Anh cứ như một hung thần, toát ra vẻ lạnh lùng và tàn nhẫn khắp người.
Ai cũng thấy rõ, Thẩm Hoài Tự không hề quan tâm đến mạng sống của bọn họ, cũng chẳng bận tâm việc có người chết dưới tay mình hay không.
Anh dường như chỉ đơn thuần là đang trút giận điều gì đó.
Bên dưới vẻ ngoài hung hăng kia, ẩn chứa nỗi tuyệt vọng và đau khổ sâu sắc.
Cho đến khi những người đó tản đi hết, Kiều Kiều mới dần lấy lại tinh thần.
Đúng rồi.
Đây mới là Thẩm Hoài Tự trong ký ức của cô.
Coi thường thế gian, thao túng lòng người, thâu tóm mọi chuyện, không hề kiêng dè.
Ở tuổi đôi mươi, nhờ sự che chở của bố và năng lực của bản thân, anh từng bước thăng tiến trong cả giới chính trị và thương trường, làm mưa làm gió.
Trở thành ngài Thẩm mà mọi người đều e sợ và phải khúm núm.
Mọi thế lực chống đối đều bị anh âm thầm dẹp yên.
Huống hồ chỉ là vài tên du côn nhỏ ở Nam Giang.
Kiều Kiều cụp mắt xuống, tự giễu cong môi, một nụ cười gần như không thấy. Sao cô lại có thể nghĩ Thẩm Hoài Tự sẽ thua thiệt hay gặp nguy hiểm dưới tay những người này chứ.
Nhưng cô đã xông vào lần nữa, bây giờ phải dùng lý do gì để giải thích với Thẩm Hoài Tự đây?
Kiều Kiều chậm rãi mấp máy môi, nhưng lại nói những điều chẳng liên quan: “Bọn họ... chạy mất rồi.”
Ánh mắt Thẩm Hoài Tự luôn dán chặt vào Kiều Kiều. Anh siết chặt tay rồi từ từ lên tiếng: “Không sao.”
Hơi thở anh nặng nề.
Anh luôn căng thẳng và bối rối.
Anh không chắc Kiều Kiều đã nhìn thấy bao nhiêu. Kiều Kiều của lúc này quá nhát gan, anh lo sợ sẽ làm cô sợ hãi.
Kiều Kiều im lặng vài giây, nhìn vào cánh tay anh. Vết máu đã lan đến ngón tay, nhìn vào cánh tay trắng lạnh giờ đầy vết máu loang lổ, có vẻ vết thương rất nặng.
Kiều Kiều không kìm được nhíu mày: “Cậu... phải đến bệnh viện chứ.”
Thẩm Hoài Tự cũng khựng lại, rồi từ từ gật đầu.
Giọng nói anh khàn đặc: “Xin lỗi, tôi mới đến thành phố này, không rõ bệnh viện ở đâu.”
Điều này cũng là chuyện dễ hiểu.
Chỉ là hiếm thấy, Thẩm Hoài Tự ở tuổi này lại dễ dàng mở lời như vậy.
Kiều Kiều mím môi, đành phải giúp cho trót. Cô khẽ thở dài: “Vậy thì... để tôi dẫn cậu đi vậy.”