Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Khoá Chặt Kiều Kiều

Chương 12

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nhìn thấy anh bị thương, chảy máu, cô vẫn có thể một mình quay lưng bước đi.

Chỉ để lại cho anh một bóng lưng, chẳng thể nắm bắt được điều gì.

Mọi cảm xúc trong lòng gào thét muốn hủy diệt. Máu đang xé rách từng dây thần kinh. Thẩm Hoài Tự nhắm mắt lại. Gần như là tự hành hạ để buộc mình bình tĩnh.

Đây mới là lần đầu tiên gặp mặt.

Thẩm Hoài Tự tự nhủ, không được làm cô sợ.

Tìm lại được rồi, anh tuyệt đối không được đi sai một bước nào nữa.

Thẩm Hoài Tự lê tấm thân nặng trịch, chầm chậm bước vào con hẻm dài. Vết thương trên cánh tay anh khá sâu, máu tươi cứ thế tuôn ra, chảy dọc theo cẳng tay và nhỏ giọt xuống đất theo mỗi bước chân anh đi.

Trong hẻm, ba bốn gã côn đồ nằm ngổn ngang, vài tên nằm rạp, vài tên vịn vào tường, bước chân loạng choạng. Bọn chúng cũng bị thương không nhẹ hơn Thẩm Hoài Tự là bao.

Giống như trong ký ức, bọn chúng xuất hiện ở con hẻm này, thấy Thẩm Hoài Tự ăn mặc sang trọng, lại đi một mình, nên nảy sinh ý đồ cướp của. Dù nhìn có vẻ giàu có, nhưng Thẩm Hoài Tự là người lạ mặt ở khu này, bọn chúng không rõ thân thế anh, nên mới liều một phen. Nào ngờ, một mình anh đã hạ gục tất cả.

Gã đầu sỏ dựa vào tường, thấy Thẩm Hoài Tự quay lại thì căng thẳng tột độ, hơi thở dồn dập. Hắn không hiểu mục đích của anh là gì.

Dưới đất là một thanh sắt dài hơn nửa mét, vẫn còn dính máu, trùng khớp với vết thương trên tay Thẩm Hoài Tự.

Rõ ràng Thẩm Hoài Tự hoàn toàn có thể né được, nhưng anh lại chọn dùng cánh tay đỡ đòn, để lại một vết thương ghê rợn.

Anh đang đánh cược. Đánh cược vào sự mềm lòng và lòng tốt của Kiều Kiều.

Đáng tiếc, Thẩm Hoài Tự đã thua. Kiều Kiều không hề quay lại chờ anh. Chắc là cô sợ rồi.

Thẩm Hoài Tự chầm chậm tiến đến trước mặt gã đầu sỏ. Dù kém gần một con giáp về tuổi, Thẩm Hoài Tự vẫn cao hơn hắn cả một cái đầu.

Anh đưa tay tóm chặt lấy tóc tên côn đồ, mắt cụp xuống, lạnh lẽo không chút cảm xúc: “Sau này đừng bao giờ xuất hiện ở đây nữa, và tuyệt đối không được đυ.ng đến cô gái vừa rồi. Nếu không, bọn mày sẽ không còn chỗ dung thân ở thành phố này nữa.”

Lời này không hề ngoa. Với thủ đoạn và gia thế của Thẩm Hoài Tự, việc khiến một ai đó biến mất không phải là chuyện khó, huống hồ chỉ là một lũ cặn bã xã hội.

Tên côn đồ gượng cười, dù sợ hãi nhưng tự ái khiến hắn không muốn mất mặt trước đồng bọn. Hắn cứng miệng nói: “Tao muốn ở đâu thì ở, mắc mớ gì đến mày.”

Hắn tiếp tục khıêυ khí©h Thẩm Hoài Tự: “Còn con nhỏ đó, mày đợi lâu thế là vì nó đúng không? Chậc chậc, trông trẻ măng vậy mà mày cũng khoái à? Hôm nào tao cũng phải sờ thử xem...”

Hắn chưa kịp nói hết câu. Bởi vì bàn tay Thẩm Hoài Tự đã siết chặt như gọng kìm quanh cổ hắn, cắt đứt hoàn toàn lời nói. Cảm giác ngạt thở khiến hắn trợn ngược mắt.

Thẩm Hoài Tự nhếch mép không chút cảm xúc, trong mắt anh là ngọn lửa hủy diệt thiêu cháy mọi thứ, cùng với cảm xúc sụp đổ muốn phá tan trời đất. Anh khẽ nói: “Vậy thì mày đáng chết.”
« Chương TrướcChương Tiếp »