Chương 11

Hay là sự thật đã định không thể thay đổi, và dù cô làm gì, bánh xe quá khứ cuối cùng vẫn sẽ lăn theo quỹ đạo ban đầu?

Kiều Kiều không biết.

Cô cũng không có thời gian để suy nghĩ.

Lần nữa đối diện trực tiếp với đôi mắt của Thẩm Hoài Tự, đồng tử Kiều Kiều co rút lại, ngay cả nhịp thở cũng chậm đi mấy phần.

Thẩm Hoài Tự ở độ tuổi này, không khác gì mấy so với khi trưởng thành. Kiều Kiều cứ nghĩ anh sẽ non nớt hơn, nhưng giờ cô nhận ra, từ ánh mắt đến khí chất toàn thân đều toát ra vẻ của một người ở vị trí cao.

Chỉ là khóe môi vẫn còn chút vết thương.

Vệt máu đó lại càng làm Thẩm Hoài Tự thêm phần máu lửa và sắc bén.

Anh đứng đó, Kiều Kiều thậm chí còn thoáng chút bối rối.

Hóa ra, Thẩm Hoài Tự ở tuổi này đã trông chững chạc như vậy rồi.

Cô hơi hoảng, cụp mắt xuống, mở chai nước cam uống dở, ngửa cổ tu mấy ngụm để che giấu sự bối rối. Sau đó, cô cố gắng giữ bình tĩnh, như một người hoàn toàn xa lạ, rồi chậm rãi bước đi.

Đường về nhà của Kiều Kiều không thể tránh khỏi đi qua Thẩm Hoài Tự. Cô chỉ còn cách kìm nén hơi thở, đi thật chậm.

Càng tiến gần đến Thẩm Hoài Tự, tim Kiều Kiều càng đập nhanh hơn, thình thịch, thình thịch, như muốn phá vỡ l*иg ngực.

Một cảm giác khó tả, chua xót lan khắp cơ thể Kiều Kiều.

Đến khoảnh khắc sắp đi ngang qua, Thẩm Hoài Tự hơi nghiêng người, giọng nói khàn khàn vang lên bên tai Kiều Kiều:

"Cho tôi hỏi nhờ chút."

"Gần đây có bệnh viện nào không?"

Kiều Kiều dừng bước. Cô không thể lờ đi Thẩm Hoài Tự được, làm vậy sẽ quá gượng gạo, vì dù sao họ cũng sẽ là bạn học cùng lớp sau này.

Cô từ từ quay người lại. Ánh mắt lướt qua đôi mắt anh, rồi dừng lại ở khóe môi, và cả cánh tay đang rỉ máu kia nữa.

Kiều Kiều chỉ tay về phía trước: “Cậu đi thẳng ở ngã tư phía trước, rồi rẽ trái ở ngã tư tiếp theo. Có một bệnh viện cách đó khoảng một trăm mét.”

Cô nói nhanh hơn bình thường một chút, trông có vẻ hơi sợ hãi. Nhưng chỉ có Kiều Kiều biết, cô không sợ, mà là hoảng loạn. Kèm theo cả sự lo lắng và bối rối.

Trong ký ức, Thẩm Hoài Tự dường như không bị thương nặng đến mức này. Lần này, máu đã chảy đầy trên cánh tay anh. Chưa kể đến những vết thương khuất tầm mắt khác.

Thẩm Hoài Tự nhìn thẳng vào mắt cô. Đứng gần thế này, Kiều Kiều mới nhận ra khóe mắt anh đỏ hoe, chắc là đang cố nén đau.

Cô khẽ nhíu mày, không kìm được cất lời: “Cậu mau đi đi.”

Thẩm Hoài Tự chậm rãi gật đầu.

Kiều Kiều siết chặt lòng bàn tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Cô dùng cơn đau này để ép buộc bản thân phải rời đi. Cô tự nhủ trong lòng: Tuyệt đối không được mềm lòng!

Thẩm Hoài Tự có thể tự mình đến bệnh viện. Nếu cô đi cùng, mọi chuyện sẽ lại đi theo vết xe đổ của kiếp trước. Không được đi, không được mềm lòng, và không được do dự.

Cô từ từ quay lưng lại, ép mình không nhìn Thẩm Hoài Tự nữa, rồi bỏ đi.

Thẩm Hoài Tự vẫn đứng yên tại chỗ cũ.

Anh dựa vào tường, dán chặt ánh mắt vào bóng lưng Kiều Kiều.

Đôi mắt anh dần đỏ lên, vết thương rách toác trên cánh tay nhói đau. Hốc mắt Thẩm Hoài Tự cay xè, rồi dần ướt và nhòe đi.

Kiều Kiều...

Vẫn tàn nhẫn như vậy.