Đúng là mệt, tôi đeo bịt mắt, vừa nhắm mắt đã ngủ, mơ hồ còn nghe thấy cậu ấy nói nhỏ với mẹ: “Cô ấy ngủ rồi, đừng làm ồn…”
Mẹ Yến đáp: “Cũng phải thôi, vất vả quá mà…”
Lòng tôi chợt chua xót.
Nếu tôi sinh ra trong gia đình Yến Lạc, thì tôi hẳn sẽ là một cô bé vô tư hạnh phúc biết bao.
...
Không biết đã ngủ bao lâu, bỗng có thứ gì đó nóng hổi, ươn ướt, vừa thở hổn hển vừa liếʍ khắp mặt tôi…
Tôi giật mình tỉnh giấc, “á” một tiếng hất chăn ngồi bật dậy.
Yến Lạc đẩy cửa bước vào: “Sao thế?”
Tôi vẫn chưa hoàn hồn, nhìn chằm chằm thứ bị mình đẩy ra.
Thì ra là Cà Ri.
Nó bị tôi đẩy ngã, nằm trên giường chổng bốn chân lên trời, lăn một cái bò dậy, ngước đôi mắt vô tội nhìn tôi, yếu ớt kêu “ư hử” một tiếng.
Yến Lạc bế nó lên: “Xin lỗi, dạo này nó học được cách mở cửa, dọa cậu sợ rồi phải không? Nhưng sao cậu kêu thảm thế, nó cắn cậu à?”
Tôi lau lớp nước miếng do Cà Ri liếʍ trên mặt, tim vẫn còn đập thình thịch: “Không cắn, chỉ là bị giật mình thôi…”
Tôi còn tưởng lại mơ thấy Cư Diên.
Bị hù phen này thì ngủ tiếp là không thể nào rồi, tôi chìa tay ra với Cà Ri: “Xin lỗi nhé Cà Ri, lúc nãy có làm mày đau không?”
Cà Ri là chú chó nhỏ lông vàng do mẹ Yến nhặt về, từng là chó hoang, giờ ở nhà Yến ăn no ngủ kỹ liền mập mạp, trông ngốc nghếch nhưng rất đáng yêu.
Nó chẳng hề để bụng, đạp vào người Yến Lạc một cái rồi nhảy thẳng vào lòng tôi, cái đầu nhỏ húc tới húc lui, cái đuôi ngoe nguẩy như chong chóng.
Yến Lạc nhắc: “Này, phải làm bài tập rồi.”
Tôi liếc đồng hồ treo tường, vội vàng xuống giường: “Đã một tiếng rồi, sao giờ cậu mới gọi tôi dậy!”
“Ngủ thêm một lát thì trời cũng chẳng sập. Tôi phải đưa Cà Ri đi tiêm vắc xin, cậu ở nhà làm bài tập đi.”
Cậu ấy không ở nhà, tốt quá, tôi liền gọi lại: “Cậu làm xong bài chưa? Cho tôi mượn xem với.”
Yến Lạc cũng biết tôi kiểu gì cũng không làm kịp, bất đắc dĩ nói: “Trên bàn đấy, bài nào cậu đã làm thì xem, chưa làm thì tự làm.”
Tôi vỗ ngực: “Cậu phải tin vào nhân phẩm của tôi chứ!"
Cậu ấy bế Cà Ri ra đến cửa, quay đầu dặn dò: “Lớp 12 rồi, tự giác chút.”
“Biết rồi biết rồi, cậu mau đi đi.”
Yến Lạc vừa đi, tôi lập tức lôi bài của cậu ấy ra.
Đã làm xong thì coi như tôi cũng làm xong.
Nhưng thành tích của Yến Lạc cao hơn tôi hai mươi mấy hạng, chép hết thì mạo hiểm quá, nên một số câu khó tôi vẫn tự làm, sai cũng phải sai cho đúng với trình độ của mình.
Có điều… sao đề khó thế, mới làm được một lát tôi đã bí, đành lấy máy tính bảng của cậu ấy ra tìm ứng dụng giải bài.
Máy tính bảng của Yến Lạc sạch sẽ gọn gàng như phòng cậu ấy, ứng dụng phân loại rõ ràng, dễ tìm.
Nhưng tôi lục tung các thư mục lên cũng không thấy ứng dụng giải bài đâu.
Đúng là đồ học sinh giỏi đáng ghét!
Tôi giả vờ máy tính bảng là Yến Lạc, vỗ một cái, không biết chạm trúng chỗ nào mà giao diện bỗng nhảy sang phát video, tự động mở một bộ phim.
Mở đầu là FBI.
Chắc là phim trinh thám Mỹ.
Tôi ôm máy tính bảng ngồi trên giường, nghĩ bụng dù sao cũng còn thời gian, xem một lát cũng được.
Không ngờ đó lại là phim Nhật, mở đầu là cảnh chen chúc trên tàu điện ngầm giờ cao điểm.
Nữ chính trang điểm kỹ càng, bị kẹp giữa đám nhân viên công sở với gương mặt đờ đẫn mờ mịt, bản thân cô ấy cũng trông mệt mỏi và thất thần.
Xem mà lòng tôi nặng trĩu, nghĩ thầm sau này chẳng lẽ mình cũng phải chen chúc trên tàu điện ngầm hằng ngày như vậy sao?
Không được, tôi nhất định phải học giỏi, vào một ngôi trường tốt, kiếm việc làm tốt, ít nhất cũng phải mua được một chiếc xe.
Nhưng rồi bộ phim không chỉ nói về cuộc sống công sở của nữ chính mà bắt đầu trở nên kỳ lạ.
Nữ chính gặp phải một tên sàm sỡ ở trên tàu, ban đầu bàn tay đó chỉ thử chạm vào, cô ấy cau mày, xong chỉ né tránh mà không nói gì, nên hắn ta ngày càng càng lấn tới, xoa nắn khắp người cô ấy.
Nữ chính tỏ vẻ chán ghét, chống cự, nhưng không thoát được, bàn tay kia ngày càng quá quắt, cuối cùng kéo hẳn váy ôm sát mông của cô ấy lên...