Chương 42: Khóc đi, sao không khóc nữa?

Sáng hôm sau, bố tôi mua hoa và trái cây đến, dẫn tôi đi thăm chị.

Mấy hôm trước, khi tôi còn ở trường, bố ngày nào cũng đến nhà chị tôi. Lúc đầu mẹ tôi không cho ông vào, nhưng bà nấu ăn rất dở, lại không nỡ để chị tôi đang bệnh còn phải ăn đồ ở ngoài mỗi ngày nên mới để cho bố tôi vào bếp.

Hôm nay bà mở cửa, thấy tôi cũng đến, sắc mặt lập tức đen như đáy nồi: “Mày tới làm gì?”

Tôi cắn răng bước vào, cố nặn ra vẻ lấy lòng: “Mẹ, chị con đâu rồi?”

Mẹ nhìn tôi, ánh mắt như dao, bị bố tôi kéo một cái mới miễn cưỡng nói: “Nằm ở trong phòng.”

“Con đi thăm chị.”

Tôi vội bước nhanh về phía phòng chị.

Cảm giác chỉ cần tôi ở dưới mí mắt mẹ tôi thêm một giây, bà sẽ vung tay tát vào mặt tôi.

Phòng ngủ không khóa, đẩy cửa ra là một luồng hơi nóng bí bức phả thẳng vào mặt.

Chị tôi nằm quay lưng về phía tôi, đang ở trên giường chơi điện thoại. Cả người ở trong chăn, tóc xõa trên gối, nhìn bóng dầu dính nhớp, chắc chắn mấy hôm rồi chưa gội.

Trên bàn bày bừa mấy vỉ thuốc đã bóc, dưới đất là giấy lau dùng rồi vứt khắp nơi.

Thùng rác đã tràn ra mà chẳng ai đổ.

Nhìn chị gái vốn luôn gọn gàng ngăn nắp giờ thành thế này, tôi áy náy đến nỗi ruột gan cũng xanh lét.

Tôi đứng bên giường, khẽ gọi: “Chị?”

Chị ấy không đáp, ngón tay vẫn máy móc lướt trên màn hình.

Tôi dè dặt nói: “Chị thấy sao rồi? Nếu không khỏe, để bố đưa chị đến bệnh viện được không?”

Chị vẫn không để ý đến tôi.

“Chị, em xin lỗi… chị đánh em, mắng em đi, có gì cứ trút hết lên em, đừng tự hành hạ mình thế này…” Tôi khẽ đẩy vai chị, sống mũi bắt đầu cay cay: “Em thật sự biết sai rồi, chị đừng không để ý đến em…”

“Xì.” Chị ấy bỗng bật cười một tiếng.

Tôi ngẩn ra.

Chị ngồi dậy, quay đầu nhìn tôi. Vành mắt vì tiều tụy mà hõm xuống, đôi mắt trông càng to hơn: “Liên Hạ, chị và mày có thù oán gì sao?”

Tôi lắc đầu thật mạnh, nước mắt rơi xuống: “Không.”

Chị lại hỏi: “Chị từng làm gì có lỗi với mày chưa?”

“Không có…”

“Mày thích Cư Diên à?”

Tôi đã xấu hổ đến không biết giấu mặt vào đâu: “Không phải…”

Chị ghé sát mặt tôi, thấp giọng: “Vậy tại sao mày lại hại chị?”

Tôi không dám nhìn vào mắt chị ấy, chỉ biết cúi đầu: “Xin lỗi chị… em chỉ vì tức giận mẹ nên mới nói như vậy, em thật sự rất hối hận…”

Chị cười lạnh một tiếng.

Nụ cười ấy khiến sống lưng tôi lạnh toát, cũng không dám khóc nữa.

Chị nói: “Khóc đi, sao không khóc nữa? Đây chẳng phải là sở trường của mày sao?”

“…”

Bị chị nói thế, tôi thật sự không khóc nổi.

Tôi thật lòng muốn xin lỗi, nếu chị muốn trút giận thì dù có đánh, có mắng tôi cũng chịu.

Nhưng cái kiểu giọng điệu mỉa mai này, tôi không chịu được, như thể tôi là loại giả tạo, cố tình khóc lóc để đóng vai nạn nhân vậy.

Tôi lau nước mắt, thẳng người dậy: “Chị nói vậy là có ý gì?”

Chị ngẩng đầu nhìn tôi: “Mày ở trước mặt Cư Diên cũng như bây giờ đúng không? Vừa khóc vừa xin lỗi, chắc anh ấy cũng tha thứ cho mày rồi nhỉ?”

“Em biết mình đã làm chuyện ngu ngốc, em rất hối hận, em đến xin lỗi anh ấy chẳng lẽ lại trơ mặt ra?”

“Chuyện ngu ngốc? Ha ha…” Chị lại cười: “Vì tức giận mẹ mà mày nghĩ ra được cái lý do hay ho như vậy. Anh ấy sờ mày, hôn mày ư? Sao mày không nói luôn là anh ấy đã ngủ với mày đi?”