Tôi lấy tay che miệng, ngồi bật dậy.
Hôm qua tôi lén ghi nhớ số của Cư Diên, vừa tìm được tài khoản mạng xã hội liền gửi yêu cầu kết bạn, nhưng anh ấy không phản hồi.
Tôi còn tưởng anh đã chán ghét tôi đến mức chẳng muốn gặp lại nữa.
Không ngờ hôm nay Cư Diên lại chấp nhận yêu cầu kết bạn của tôi.
Xem ra anh vẫn còn tình cảm với chị gái tôi!
Tốt quá rồi!
Giữa hai người họ vẫn còn tình cảm mà lại xảy ra mâu thuẫn, chỉ cần một bên chịu nhún nhường, bên kia nhất định cũng sẽ không giữ lập trường nổi.
Chị tôi từ nhỏ đã luôn có người theo đuổi, nhưng người duy nhất chị dẫn về nhà là Cư Diên.
Dù ngoài miệng không nói, nhưng chị nhất định rất hài lòng với anh ấy.
Đã vậy, việc họ chia tay là do tôi xen vào phá hoại, nên dù thế nào tôi cũng phải giúp họ nối lại.
Đúng lúc sắp đến kỳ thi đại học, chị ghét tôi, thì tôi cứ thi thật xa, để chị không cần nhìn thấy tôi nữa.
Chị tôi mà vui vẻ, mẹ cũng sẽ tốt lên theo, sẽ không còn cãi nhau rồi đòi ly hôn với bố tôi nữa.
Đúng vậy, chỉ cần tôi không có mặt, gia đình này sẽ lại hoàn hảo.
Giờ đây, đối diện khung chat của Cư Diên, tôi căng thẳng đến mức hai tay run lên, thử gõ một câu: [Chưa ngủ sao, anh Cư Diên?”
Tôi đợi không lâu anh ấy đã phản hồi: [Chưa.]
[Vì công việc sao?]
[Ừ.]
Tôi gõ câu "Vậy anh thật sự vất vả quá" kèm icon cười và tặng hoa, nhưng lại cảm thấy đây là câu dư thừa vô nghĩa nên xóa đi, đổi thành một câu mạnh bạo hơn: [Anh có thể làm lành với chị em không?”]
Câu này gửi đi, anh không trả lời ngay.
Tôi vội vàng giải thích: [Chuyện này đều là lỗi của em, em không nên xấu xa như thế. Nhưng em thật sự không muốn anh và chị em chia tay. Khi ở bên anh, chị em rất vui! Nhưng giờ chị ấy bệnh rồi, cũng không chịu nói chuyện với em, em chỉ có thể nói với anh. Anh Cư Diên, anh đi tìm chị em có được không?]
Gửi xong, tôi hồi hộp chờ tin nhắn.
Nếu anh ấy chặn tôi thì sao?
May là Cư Diên không làm vậy, anh trả lời: [Được, anh sẽ đi gặp cô ấy. Khuya rồi, ngủ đi.]
Anh ấy đồng ý rồi!
Tôi mừng đến mức đạp chân trong chăn, khiến bạn ở giường trên ném xuống một cái gối ôm: “Mấy giờ rồi hả đồ ngốc! Còn có để người khác ngủ không!”
“Xin lỗi nha!”
Tôi ôm gối ôm hôn một cái, rồi lăn qua lăn lại vài vòng.
Từ mùng một Tết đến giờ, tôi bị cảm giác tội lỗi dày vò, đêm nào cũng trằn trọc khó ngủ, hôm nay cuối cùng cũng có thể có một giấc ngủ ngon.
Con người đúng là không thể làm chuyện trái lương tâm được.
Vài ngày tiếp theo, tối nào tôi cũng kiếm cớ nói chuyện với Cư Diên vài câu, dò hỏi xem anh và chị tôi đã tiến triển đến đâu.
Anh cũng trả lời qua lại, nói rằng anh đã đến thăm chị tôi, mẹ tôi cũng để anh vào nhà, nhưng chị không chịu gặp anh.
Tôi nhắn: [Có lẽ chị vẫn còn giận, chủ nhật tuần này em và bố cũng sẽ đến nhà chị để xin lỗi trực tiếp. Đợi chị vui hơn thì anh hẵng đến nhé?]
[Ừ, em nghỉ sớm đi.]
[Vâng ạ, anh cũng vậy nhé. Chúc ngủ ngon, anh Cư Diên.]
[Chúc ngủ ngon.]
Đặt điện thoại xuống, tôi thở phào một hơi.
Tuy tôi cũng là người biết sĩ diện, nhưng trước mặt người nhà thì mất mặt cũng chẳng sao.
Chỉ cần có thể khiến gương vỡ lành lại, thì quỳ xuống tạ tội tôi cũng chịu.