Chương 35: Rất hợp với em

Người một nhà.

Ba chữ này còn khiến tôi đau đớn hơn cả những lời mắng chửi của mẹ.

Bố tôi định nói tiếp: “Nhưng mà…”

Chúng tôi cứ cắt ngang bữa ăn của Cư Diên, anh cũng không ăn nữa, đặt dao nĩa xuống: “Chuyện này dừng ở đây thôi. Nếu không còn việc gì khác, cháu xin phép đi trước.”

Anh đứng lên, đi tới bên tôi, đeo lại chiếc vòng phỉ thúy vào tay tôi, nói: “Rất hợp với em.”

Sau đó anh buông tay tôi ra, hơi gật đầu với bố: “Tạm biệt chú.”

Anh bước đi, không ngoái đầu lại.

Chiếc vòng ngọc trên cổ tay mát lạnh, dưới ánh đèn dịu dàng tỏa ra quầng sáng u tối.

Tôi và bố cũng chẳng ăn được bao nhiêu, ủ rũ rời khỏi nhà hàng.

Nơi này cách nhà chị tôi chỉ một trạm, bố tôi mua ít hoa quả và đồ ăn vặt mang đi thăm.

Đến dưới nhà, tôi sợ gặp chị và mẹ nên không dám lên, bố bảo tôi đợi dưới này, ông tự sẽ đi lên.

Chẳng bao lâu sau, tôi thấy bố đi xuống với vẻ mặt ủ rũ.

Tôi hỏi: “Chị thế nào rồi ạ?”

“Không gặp được. Mẹ con không cho vào, còn ném đồ ra ngoài. Nhưng bố để ở cửa rồi, hôm khác lại đến vậy.”

Tôi lo lắng hỏi: “Bố và mẹ sẽ không ly hôn chứ?”

“Không đâu, sống với nhau cả đời rồi mà. Thôi, ngày mai con đi học lại rồi, mấy chuyện này đừng bận tâm, không nên ảnh hưởng đến việc học.”

Tôi cúi đầu, đáp một tiếng: "Vâng..."

Trong lòng tôi không nhịn được mà nảy ra một ý nghĩ: Tôi nhất định phải để chị tôi và anh Cư Diên quay lại với nhau.

Dù anh ấy rất rộng lượng với tôi, nhưng họ chia tay đều là vì tôi, tôi không thể chỉ xin lỗi rồi coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Vừa về đến nhà, chúng tôi đã gặp Yến Lạc đang định bấm chuông cửa.

Thấy bố con tôi, cậu ấy cười tươi rói: “Chú Liên! Liên Hạ! Chúc mừng năm mới!”

“Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới." Bố tôi vội mở cửa mời cậu ấy vào nhà: “Sao muộn thế mới đến?”

“Đến đưa quà cho hai người mà. Sáng nay nhà con mới về, lệch múi giờ nên ngủ đến tận bây giờ… dì Liên đâu ạ?”

Bố tôi gượng cười: “Tiểu Huân ốm rồi, bà ấy đi chăm sóc con bé.”

“Chị Huân bệnh có nặng không chú?”

“Không nặng, cảm sốt thôi.” Bố nhìn đống túi lớn túi nhỏ Yến Lạc đặt trên bàn, hơi bất lực cười: “Mua nhiều thế này sao?”

“Lần đầu tiên ra nước ngoài, nên cháu mua linh tinh đủ thứ, có đồ ăn, đồ chơi.” Nói rồi cậu ấy quay sang tôi: “Sao không nói câu nào? Thấy tôi về mừng quá nên không nói nên lời à?”

Tôi gượng cười: “Ừ, mừng quá, cậu về mà không báo trước.”

“Muốn cho cậu một bất ngờ mà. Mau xem có thích không, không thích thì đổi.”

Nụ cười của Yến Lạc vô cùng sáng lạn, khiến tôi thấy chua xót tận đáy lòng.

Nếu tôi không làm chuyện ngu ngốc kia, giờ nhìn thấy cậu ấy tôi không biết sẽ vui đến mức nào.